Quận chúa, người ở đâu?
Tần Dao mơ màng, cô nghe thấy xung quanh có rất nhiều tiếng ồn ào đang tiến lại gần.
Cơn mưa đã thôi rơi, nhưng cái lạnh vẫn không hề giảm bớt.
Tần Dao cố mở mắt, cô còn chưa muốn chết ở nơi này.
Muốn lên tiếng đáp lại, nhưng cổ họng cô đã khàn đặc không phát ra nổi âm thanh nào.
Cô cắn môi, ngăn cho bản thân lại chìm vào vô thức.
Một giọng nam nhân mừng rỡ kêu lên, thu hút chú ý của tất cả mọi người:
- Điện hạ, tìm thấy rồi.
Quận chúa ở bên này.
Dạ Huyền từ trên lưng ngựa lập tức nhảy xuống, chạy nhanh về cái hố nơi Tần Dao đang ở.
Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch và hơi thở yếu ớt của cô, ánh mắt hắn chợt lạnh đến cực điểm.
Hắn không chút do dự nhảy xuống, ba bước thành hai tiến lại phía Tần Dao.
- Đã vô dụng còn cậy mạnh.
Đúng là ngu xuẩn.
Tần Dao cố mở mắt nhìn cho rõ, nhưng hình ảnh cứ mờ mờ.
Dù vậy, cô vẫn cười yếu ớt:
- Không ngờ...! Người đến cứu ta...! Lại là huynh...
Tần Dao nói dứt câu thì lại chìm vào mê mang.
Dạ Huyền nhíu mày cởi áo bào trên người bao bọc lấy cô, lúc chạm đến đôi gò má mềm mại của người con gái thì kinh hoảng:
- Một lũ vô dụng, còn không mau gọi thái y.
Dạ Huyền vừa nói vừa bế Tần Dao lên khỏi miệng hố.
Đám thuộc hạ vội vàng chạy đi tìm người đến giúp đỡ.
Trong liều trướng, một đám thái y bận rộn kê đơn bắt mạch.
Tần Dao vẫn mê mang không tỉnh, đút bao nhiêu thuốc cũng nôn ra.
Thái y vừa chữa trị cho cô, vừa âm thầm cầu nguyện.
Lần này Quận Chúa lập công lớn, cứu được sự hòa bình giữa hai nước nên rất được bệ hạ xem trọng.
Nếu mà cô có mệnh hệ gì, thì cái đầu của mấy lão sẽ rớt xuống.
Chưa kể nét mặt âm trầm của Trấn Bắc Hầu, cùng với bộ dạng muốn giết người của nhị hoàng tử.
Nhắc tào tháo tào tháo đến.
Cả ba người cùng xuất hiện, người đi đâu chính là hoàng đế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!