Ngựa của Tiêu Ngọc Dung cuối cùng cũng chịu dừng lại.
Từ lúc rời Tĩnh Quốc, không biết đây là lần thứ bao nhiêu có người ám sát nàng.
Cho dù rất không muốn thừa nhận, nhưng vừa rồi đúng là Tần Dao đã cứu nàng.
Tiêu Ngọc Dung không muốn liên lụy người khác, chậm rãi nói với Tần Dao:
- Người bọn họ nhắm đến là ta.
Cô chạy đi, ta cản chân chúng lại.
Tần Dao ghét nhất là những kẻ cậy mạnh lại hay sĩ diện không đúng chỗ, hừ lạnh:
- Cô có khả năng đó thì ta cũng không thành bộ dạng này.
Đừng nói vớ vẩn nữa.
Mau đưa áo choàng cho ta.
Bọn họ đuổi đến nơi rồi.
Tiêu Ngọc Dung nhìn ra ý đồ của Tần Dao, cất giọng cương quyết.
- Ta không muốn mắc nợ cô.
Đừng có day dưa nữa, cô đi đi.
Tần Dao cảm thấy rất mệt mỏi, đành nói thẳng:
- Công chúa, ta làm chuyện này không phải là vì cô.
Mà là vì trăm họ vô tội ngoài kia.
Nếu cô chết trên đất Đại Ấn.
Phụ hoàng và mẫu hậu cô sẽ đem quân sang đánh bọn ta.
Hơn nữa ta từ nhỏ lớn lên ở nơi này, địa hình tuyệt đối quen thuộc hơn cô.
Bây giờ đã hiểu chưa? Người không nên day dưa là cô mới đúng.
Tiêu Ngọc Dung lần nữa cứng họng, nàng ta phát hiện ra không nên đấu khẩu với Tần Dao.
Bởi vì lời nào của cô cũng rất thấu tình đạt lý.
Bọn hắc y nhân đã đuổi đến, Tiêu Ngọc Dung chỉ đành bình tĩnh nói:
- Mặc kệ thế nào, hôm nay ta cũng đã nợ cô một mạng.
Cố gắng kéo dài thời gian, ta sẽ gọi người đến giúp đỡ.
Nàng ta dứt khoát ném áo choàng cho Tần Dao.
Sau đó mỗi người giục ngựa về một hướng.
Đám hắc y nhân quả nhiên dựa đuổi theo Tần Dao, Tiêu Ngọc Dung thành công chạy thoát.
Tần Dao chạy một lúc, mắt thấy bọn người kia đã áp sát thì dừng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!