Ngày hôm sau trời vừa sáng Tần Dao đã tiến cung.
Sức khỏe gần đây của Vân Quý Phi không được tốt nên Tần Dao đến thăm, sẵn tiện nghĩ cách giúp Dạ Huyền thoát khỏi lệnh cấm túc.
Vân Quý Phi là cô mẫu của Tần Dao, ngày thường rất yêu thương cô.
Vừa nhìn thấy người đến, Vân Quý Phi đã không che giấu được nỗi vui mừng.
Trong mắt bà là sự yêu thương vô hạn.
Tần Dao cúi người, ngoan ngoãn hành lễ:
- Thần nữ tham kiến Quý Phi nương nương.
Nương nương vạn phúc.
Vân Quý Phi mỉm cười hài lòng, ra hiệu tỳ nữ đỡ Tần Dao đứng dậy.
- Không cần đa lễ.
Nào, đến đây ngồi với ta.
Tần Dao đi đến ngồi bên cạnh Vân Quý Phi, cất giọng hỏi thăm.
- Con nghe nói gần đây sức khoẻ người không tốt, có phải lại lén lút ăn đồ lạnh không?
Vân Quý Phi xua tay, có chút chột dạ đáp:
- Làm gì có, đừng nghe đám cung nhân nói nhảm.
Ta rất tuân thủ lời dặn của Thái Y không dám lơ là.
Tần Dao hừ khẽ, nhìn Vân Quý Phi chằm chằm.
Vân Quý Phi bị cô nhìn đến mất tự nhiên, đành nói:
- Được rồi, là ta không đúng.
Con đừng đem chuyện này nói với hoàng thượng đấy.
Sắc mặt Tần Dao lúc này mới dịu lại, mỉm cười:
- Muốn con không nói cũng được, chỉ cần người hứa không tái phạm.
- Ta hứa.
Vân Quý Phi và Tần Dao đập tay, thể hiện sự cam kết.
Tần Dao lúc này mới thôi không truy cứu, rất tự nhiên ăn điểm tâm trên bàn.
Vân Quý Phi thấy nàng ăn ngon lành, cười mắng:
- Xem con kìa, không có chút nào là dáng vẻ tiểu thư khuê các.
Ở trước mặt ta thì không sao, nhưng nếu để người khác nhìn thấy sẽ bị chê cười đấy.
Tần Dao nhướn mày, đáp:
- Ở trước mặt người khác con rất giữ lễ, nương nương yên tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!