Công cuộc tránh bão của Tần Dao vì sự ra đi đột ngột của Vô Danh đại sư mà phá sản.
Họ chỉ ở lại Quan Ngọc Tự năm ngày rồi quay về kinh thành.
Suốt đoạn đường, Thúy Lan luôn thấy Tần Dao rầu rĩ không vui liền lo lắng hỏi:
- Quận chúa, người có tâm sự sao?
Tần Dao lắc đầu, hờ hững đáp:
- Ta không sao.
Thúy Lan biết cô không muốn nói nên cũng không hỏi nữa.
Dù sao mấy ngày này có quá nhiều chuyện xảy ra, cộng thêm mấy lời mà Vô Danh đại sự nói trước lúc chết cũng rất kỳ lạ.
Tần Dao không vui cũng là lẽ đương nhiên.
Ngày thứ hai sau khi hồi phủ, Tần Dao đã nhận được thiếp mời tham gia cung yến.
Cho dù không tình nguyện, cô vẫn không có quyền từ chối.
Tối hôm đó, Tần Ninh đem theo một dĩa bánh táo đỏ đến tìm cô.
Tần Dao cũng biết rõ ý đồ của nàng ta nhưng lại không muốn vạch trần, chỉ vui vẻ tiếp đón:
- Đường tỷ khuya vậy còn đến thăm không biết là có chuyện gì?
Tần Ninh mỉm cười, nhu nhu nói:
- Ta biết muội thích bánh táo đỏ nên cố ý làm nhiều một chút mang qua đây.
Thúy Lan bước lên hành lễ với Tần Ninh, sau đó giơ hai tay nhận lấy dĩa bánh đặt lên bàn.
Tần Dao đang tươi cười chợt rầu rĩ.
- Đa tạ đường tỷ quan tâm.
Tần Ninh thấy sắc mặt của Tần Dao, lo lắng hỏi:
- Muội sao vậy?
Tần Dao nhìn nàng ta, lắc đầu:
- Muội không sao hết.
Chẳng qua lần trước muội vô tình khiến Hoàng Hậu nương nương tức giận.
Tỷ cũng biết muội không giỏi ăn nói mà, cũng không biết phải làm sao để khiến nương nương vui vẻ lại.
Tần Ninh ánh mắt sáng lên, đây quả nhiên là ông trời giúp đỡ.
Nàng ta còn đang muốn dụ dỗ Tần Dao mang theo mình vào cung, bây giờ đã có lý do rồi.
Tần Ninh ngồi xuống bên cạnh Tần Dao, thân thiết nắm lấy tay cô.
Dịu dàng nói:
- Nếu muội lo lắng, vậy hay để ta cùng đi với muội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!