Tần Dao chuẩn bị lên giường ngủ thì Lương ma ma đến tìm.
Việc này cũng nằm trong dự liệu, chỉ không ngờ lại nhanh như vậy.
Tần Dao để Thúy Lan giúp mình chỉnh lại y phục, sau đó mới chậm rãi đi ra.
Lương ma ma vẫn như cũ cúi đầu hành lễ với cô, chậm rãi nói:
- Lão phu nhân muốn gặp quận chúa, đang đợi ở tiền sảnh.
Sau đó bà tay giơ tay ta làm động tác mời.
Tần Dao gật đầu, cười nói:
- Vất vả ma ma đi một chuyến thế này thật là ngại.
Về sau cứ sai bảo một nha hoàn nào đó đến là được rồi.
Ban đêm sương lạnh sẽ ảnh hưởng đến ma ma.
- Tạ quận chúa quan tâm.
Già này là thân lao lực, chuyện lão phu nhân giao phó ta phải tự mình làm mới yên tâm.
Tần Dao cũng không nói thêm, theo sau Lương ma ma đến tiền sảnh.
Cô lại lần nữa theo phép tắc quỳ xuống khấu đầu với Tần lão phu nhân.
Đây là việc khiến người ta trầm cảm, ở thời cổ đại con người đều bị những quy tắc lễ nghĩa quấn thân, hở một chút là quỳ lạy.
May mắn cô học ngành khảo cổ, nên đối với phong tục văn hoá xưa cũng biết được ít nhiều.
Bằng không thì chẳng biết xử lý ra sao.
Tần lão phu nhân nhìn đứa cháu gái đang dùng biểu cảm ủy khuất quỳ trên đất, cất tiếng hỏi:
- Chép kinh cả ngày nay, đã nghiệm ra được gì chưa?
- Dạ thưa tổ mẫu, Dao Dao đã hiểu rõ rồi ạ.
Tần lão phu nhân liếc về phía mẫu thân của Tần Dao, chậm rãi nói:
- Hiểu gì rồi? Nói thử ta nghe xem.
Tần Dao cúi thấp đầu, cung kính đáp:
- Là Dao Dao quá bốc đồng, lại không tin tưởng người nhà mới suýt thì gây họa.
Từ giờ cháu sẽ học cách trầm ổn, nhẫn nại để không làm tổ mẫu lo lắng nữa.
Tần lão phu nhân thở dài, quay sang nói với nha hoàn bên cạnh.
- Dìu quận chúa đứng dậy đi.
Nha hoàn bước đến vươn tay dìu Tần Dao dậy, Tần lão phu nhân lại nói:
- Lần này là một bài học, cháu phải ghi nhớ thật kỹ.
Được rồi, chuyện này tới đây thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!