Buổi tối, Tần phu nhân mới đến thăm con gái.
Nhìn thấy Tần Dao chán nản nằm bò trên án thư mà lắc đầu thở dài:
- Xem con kìa, càng ngày càng không ra dáng thục nữ gì cả.
Tần Dao không để ý đến lời nói của mẫu thân, tầm mắt cô sớm đã rơi trên dĩa điểm tâm trong tay bà.
Viết tới viết lui từ sáng đến giờ, cô sắp đói đến hoa mắt rồi đây.
Tần phu nhân cũng chú ý đến dáng vẻ đói khát của cô, mỉm cười nói tiếp:
- Chép cả buổi rồi, đã biết mình sai ở đâu chưa?
Tần Dao ủ rũ đáp:
- Con không nên tự ý vào cung.
Tần phu nhân lại lắc đầu, đặt dĩa điểm tâm lên bàn trước mặt Tần Dao.
- Nha đầu, tuổi còn nhỏ chưa hiểu chuyện.
Chép tiếp đi.
Tần Dao ngẩn ra nhìn mẫu thân quay người đi khỏi phòng.
Cô há miệng nửa ngày mới quay đầu hỏi Thúy Lan nãy giờ vẫn yên lặng đứng cạnh:
- Này là ý gì?
Thúy Lan nhìn cô, chậm rãi đáp:
- Lão phu nhân bắt quận chúa chép kinh là để quận chúa tự ngẫm xem bản thân đã sai cái gì.
Ngày nào còn chưa nghĩ ra thì ngày đó vẫn còn phải chép.
Quận chúa, tiếp tục đi.
Tần Dao nhìn Thúy Lan, bực bội ném chiếc bút lông lên bàn.
- Không viết nữa, ta đi tìm tổ mẫu.
Tần Dao định đứng lên thì Thúy Lan đã nắm lấy vai cô ấn trở về.
- Bây giờ e là không được đâu quận chúa.
Người vẫn là ngoan ngoãn chép kinh thì hơn.
- Tại sao?
Thúy Lan nhìn ra bên ngoài xem có ai không mới nhỏ giọng nói:
- Lão phu nhân đang bận tiếp Thừa Tướng đại nhân ở tiền sảnh.
Tần Dao nghe vậy khẽ nhíu mày.
Xem ra đoàn người của Tĩnh Quốc sắp đến rồi, Hoàng Hậu một bên muốn Thái Tử cưới công chúa Tĩnh Quốc, một bên lại nhờ Thừa Tướng đến thăm hỏi nhầm xoa dịu mối quan hệ với cô, đúng là lòng tham không đáy mà.
Chả trách mấy năm này hoàng đế luôn đề phòng nàng ta, cũng dần âm thầm nâng Dạ Huyền lên để ổn định thế cục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!