Chương 108: Đại Hôn

Hoàng đế buổi tối vừa mới ban hôn, sáng hôm sau Dạ Huyền đã sai người đem theo sính lễ đến Hầu Phủ.

Một hàng dài xe ngựa nối đuôi nhau, đây được xem là sự kiện chấn động nhất kinh thành.

Hầu Phủ vốn không nhỏ, vậy mà một khoảng sân rộng cũng không đủ chỗ chứa.

Có thể nói ngoài Dung Hoàng Hậu năm đó ra thì không có nhi nữ nhà nào nhận được sính lễ long trọng hơn đích nữ Trấn Bắc Hầu.

Khuê nữ trong kinh chưa hết ghen tỵ với Tần Dao vì được gả cho Dạ Huyền, thì phải đỏ mắt vì sính lễ mà hắn đem đến Hầu Phủ.

Nhìn bộ dạng gấp không chờ nổi kia, đủ thấy hắn coi trọng Tần Dao đến mức nào.

Đừng nói những người bên ngoài bàn tán xôn xao, ngay đến đương sự là Tần Dao cũng bị rương lớn rương nhỏ kia làm cho kinh ngạc đến há hốc miệng.

Thái giám trong vương phủ thấy Tần Dao ngây ngốc, mỉm cười hành lễ:

- Phu nhân vạn an, đây là danh sách sính lễ của Vương Phủ.

Ông ta vừa nói vừa đưa một chiếc hộp gỗ ra, bên trong chính là tờ danh sách sính lễ mà Dạ Huyền đưa đến.

Tần phu nhân nhìn đến hoa mắt chóng mặt, cuối cùng chỉ có thể ngượng ngùng đóng lại.

Bà giật nhẹ ống tay áo Tần Dao, nhỏ giọng:

- Chắc không phải con mở miệng yêu cầu Vương Gia đem cả gia sản ra mới chịu bái đường đó chứ?

Gương mặt Tần Dao đầy vẻ oan uổng, lắc đầu nguầy nguậy:

- Làm sao có chuyện đó được chứ? Đêm qua đến miếu Nguyệt Lão chàng ấy còn chẳng nói gì với con mà.

Tần phu nhân cũng tin tưởng nữ nhi không gạt mình, nhưng số sính lễ này cũng nhiều quá đi.

Thật sự là tâm điểm của cả kinh thành rồi.

Thái giám đưa sính lễ thấy mẫu tử Tần Dao hoang mang nhìn nhau, sắc mặt nhất thời nghiêm trọng.

- Chẳng hay quận chúa và phu nhân còn có điểm nào không hài lòng? Xin nói với lão nô để lão nô bẩm báo lại Vương Gia.

Tần phu nhân xua tay, cười đáp:

- Không không, công công chớ hiểu lầm.

Sính lễ này thật sự đã rất nhiều rồi, chỉ e là Phủ đệ chúng tôi nhỏ vậy cũng không biết để đâu cho hết.

- Việc này thật ra cũng chẳng khó gì, chỉ cần xây rộng ra thêm là được mà.

Khoé môi Tần phu nhân khẽ giật, thật sự rất muốn khen ngợi công công cho chủ ý rất hay.

Tần Dao cảm thấy hơi đau đầu, cô nắm lấy tay mẫu thân thở dài nói:

- Nếu chàng ấy đã mang đến thì cứ nhận thôi.

Nếu mẫu thân thấy áy náy thì lúc đưa hồi môn cho con nhiều chút là được.

Nữ nhi buồn ngủ rồi, về phòng đây.

Tần Dao nói xong quay người đi vào bên trong, bỏ lại mẫu thân đứng đó hối thúc hạ nhân đem đồ vào trong cất giữ.

Công công đưa sính lễ thấy không còn việc của mình, sau khi thông báo ngày thành hôn rồi cũng cáo lui.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!