Cách giờ tan lớp còn có hai phút, Tô Tĩnh Nghiêu liếc nhìn An Cố Thu ở ngoài cửa, lùi về một bên bục giảng, khoát khoát tay, ý bảo học sinh phía dưới an tĩnh. Chờ sau khi lực chú ý học sinh bị hấp dẫn, anh chỉ chỉ cửa: "Phụ đạo viên của các bạn có lời, tiêt học lần này liền lên tới đây, thời điểm cuối tuần đi học, nhớ mang bài tập, nếu không trừ vào thành tích ngày thường của các bạn."
An Cố Thu tức cười mà liếc anh một cái, nghĩ thầm người này cũng thật sự là có chút giống giáo viên, thấy anh thu dọn đồ đạc chuẩn bị lách người, vội đi tới bên cạnh anh, nhỏ giọng nói: "Khoan hãy đi, tớ có việc nói với cậu. Cậu chờ tớ một lát, sau đó hẵng đi."
Tô Tĩnh Nghiêu a một tiếng, hướng anh ta nhếch miệng: "Biết rồi."
Dáng vẻ không có tim không có phổi của anh, An Cố Thu sớm quen, sau khi liếc anh một cái, chuyển sang học sinh dưới lớp, cùng bọn họ nói chuyện lãnh đạo lớp đề xuất Chủ nhật cả lớp đi nông trại dạo chơi, xem mọi người có ý kiến gì. Học sinh ở dưới kia vừa nghe, trong nháy mắt nổ oanh, thảo luận sôi nổi.
Rất nhanh chuông tan học vang lên, An Cố Thu cố ý ho khan hai tiếng, chờ trong phòng học yên tĩnh lại, anh tự tay khẽ gõ bệ giảng: "Chuyện cụ thể các bạn đi hỏi trưởng lớp, cũng có thể tự mình tới hỏi tôi. Được rồi, tan lớp thôi." Tạm ngừng, anh đột nhiên nhớ tới cái gì, giương cao giọng nói: "Ninh Nguyệt ở lại."
Ninh Nguyệt vốn là ngồi ở mấy hàng cuối cùng, đang thu dọn đồ đạc, nghe được người trên bục giảng đột nhiên gọi tên của cô, cô không khỏi sửng sốt một chút, rất nhanh phản ứng kịp, lặng lẽ ngồi trở lại, sau khi chờ bạn học đều đi rồi, cô mới chậm rãi đứng dậy, đi tới trước mặt An Cố Thu.
An Cố Thu thấy cô bĩu môi, dáng vẻ hình như rất phiền não, liền đưa tay gõ đầu cô: "Mất hứng?"
Ninh Nguyệt lắc đầu một cái, cúi đầu hô một tiếng: "Cậu".
An Cố Thu liếc cô một cái: "Cháu còn biết tôi là cậu cháu? Bình thường đi học liền giống như người xa lạ."
Ninh Nguyệt cúi đầu, dùng mũi chân đá đá sàn nhà phòng học, nhỏ giọng nói: "Không phải sợ cháu sao... Trong lớp rất nhiều nữ sinh thầm mến cậu, nếu như mà biết rõ cậu là cậu của ta, họ nhất định sẽ không bỏ qua cho cháu."
"Không phải chứ?" An Cố Thu kinh ngạc há miệng, anh vốn cho là Ninh Nguyệt chỉ đơn thuần không muốn công khai quan hệ của bọn họ, đâu có nghĩ đến sẽ là nguyên nhân này, nhất thời liền ngẩn người tại chỗ, nửa ngày nói không nên lời.
Ngược lại Tô Tĩnh Nghiêu ở một bên, sớm đã không nhịn được bật cười, bóp lông mày nói: "Cố Thu, cậu đúng là đi tới chỗ nào, nơi nào đều có người ngưỡng mộ."
An Cố Thu mắt lé anh: "Đại củ cải hoa tâm như cậu có tư cách gì cười nhạo tớ."
Tô Tĩnh Nghiêu làm bộ như than thở: "Không cần ở trước mặt học trò của tớ làm tổn hại thanh danh của tớ."
"Cậu nổi danh sao? Nổi danh phong lưu đa tình?" An Cố Thu chụp bả vai anh, "Tớ nói chút chuyện cùng cháu gái tớ trước, cậu qua một bên đợi lát nữa."
Tô Tĩnh Nghiêu ủy khuất liếc anh ta một cái: "Biết rồi." Lại chuyển hướng tới Ninh Nguyệt ở bên cạnh, "Em quên chuyện cậu của em vừa mới bắt nạt tôi đi, tôi rất mất mặt."
An Cố Thu làm bộ muốn đá anh: "Ở trước mặt cháu ngoại gái của tớ, cậu không cần thiết giữ hình tượng."
"Tại sao?" Vẻ mặt Tô Tĩnh Nghiêu tò mò, lại quay đầu nháy mắt với Ninh Nguyệt, "Cậu em là có ý gì?"
Ninh Nguyệt một mực ở bên cạnh nhìn cậu của cô và giáo sư Tô dạy tâm lý học của bọn họ cãi vả qua lại, thấy giáo sư Tô quay đầu sang hỏi cô, cô vội vàng cung kính lên tiếng chào hỏi, nhỏ giọng trả lời: "Em không biết."
Tô Tĩnh Nghiêu nheo mắt lại, không để lại dấu vết quan sát Ninh Nguyệt, nghĩ thầm thì ra đây chính là cháu ngoại gái mà lúc ở nước ngoài An Cố Thu vẫn nhắc tới. Từ khai giảng đến bây giờ, hai tháng, anh đã dạy lớp các cô bốn tiết học, lại hoàn toàn không có ấn tượng với cô, xem ra là một nữ sinh dịu dàng ít nói.
Anh nhìn hai mắt Ninh Nguyệt nhiều hơn, sau đó thu hồi ánh mắt, chuyển sang An Cố Thu, nhếch miệng cười nói: "Được rồi, các cậu nói chuyện đi."
An Cố Thu vỗ vai anh một cái: "Nếu không thì vừa đi vừa nói." Sau đó quay sang Ninh Nguyệt, nhận lấy sách và túi trong tay của cô, "Cháu nhất định biết rõ tại sao cậu phải đặc biệt giữ cháu lại —— cả lớp tụ họp lần này, cháu nhất định phải đi."
Ninh Nguyệt cúi đầu, a một tiếng, đi ra ngoài theo bọn họ. Sau một lát, lại mở miệng: "Nhưng là, cháu không muốn đi..."
"Không muốn đi cũng phải đi." An Cố Thu liếc cô một cái, "Cậu biết rõ cháu lười, nhưng lần cả lớp tụ họp này, chỉ một mình cháu vắng mặt, không tốt lắm. Tụ họp lớp học kỳ lần trước cháu cũng không đi, khi đó là năm nhất, tất cả mọi người không nhận ra, không đi cũng không sao. Hiện tại năm thứ hai đại học rồi, cháu cũng thân quen với các bạn học trong lớp đi?
Làm thế nào vẫn còn không muốn đi?"
Ninh Nguyệt lắp bắp một hồi, cuối cùng nói không ra lý do, liền cúi đầu không nói.
Tô Tĩnh Nghiêu ở bên cạnh không khỏi cười lên, nghĩ thầm cô cháu ngoại này của An Cố Thu cũng rất thú vị, An Cố Thu ở trước mặt cô cháu ngoại gái, hoàn toàn giống như một ông lão kì lạ khó hiểu.
Lại nói, sau khi anh về nước đồng ý giảng dạy ở trường đại học trọng điểm số một số hai trong nước này, một phần nguyên nhân rất lớn là bởi vì An Cố Thu, mà mặt khác một nguyên nhân còn lại là anh quá nhàm chán, cần tìm một chút chuyện làm để giết thời gian, cho nên đồng ý lời mời của An Cố Thu, tới trường học đảm nhiệm chức giảng viên thỉnh giảng khoa y học cao cấp, lại vừa hay bị phân đến lớp của An Cố Thu.
Anh và An Cố Thu là quen biết ở nước Anh, mấy năm trước An Cố Thu đi du học ở Anh, bởi vì số lượng người Hoa rất ít, mọi người thường xuyên qua lại nên biết nhau. Tính tình của hai người bọn họ có rất nhiều chỗ tương tự, nói chuyện phiếm cũng rất hợp ý, cho nên rất nhanh trở thành bạn bè.
Sau này An Cố Thu trở về nước giảng dạy, cũng vẫn liên lạc với Tô Tĩnh Nghiêu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!