Chương 21: Bị Cướp Mất Vị Hôn Phu 21

Edit: Lạc Lạc

Wattpad: Tolacty

Sầm Hạ ở phía sau biệt thự giám sát việc nấu ăn, yêu cầu làm vị thiên hướng ngọt một chút để Trình Diệp có cảm giác như đang ở nhà mình, bà thật sự rất thích Trình Diệp nha, đều phải cùng Trình Cẩm Nhiên cướp người rồi!

Bọn họ ở trong phòng khách bên biệt thự chính cũng đồng dạng đèn đuốc sáng choang, trên khay trà chất đống những con vật nhỏ.

Đều là đặc sản quà quê mà Tô Bạch Duệ mang về, xanh xanh đỏ đỏ cái gì cũng có.

Trình Diệp mang bộ dáng khó xử nhìn chằm chằm Tô Bạch Duệ đang đưa xoài cho cậu, nửa ngày cũng không nhận lấy.

Tô Bạch Duệ le lưỡi một cái, áy náy cười nói: "Diệp Tử, tớ biết cậu từng đi đến rất nhiều nơi, ăn qua rất nhiều loại đặc sản, thấy được rất nhiều biểu tượng tượng chưng, vốn là những vật nhỏ này xác thực không đáng là gì, nhưng mà đều là chút đồ ăn vặt, cậu sẽ không! ghét bỏ chứ?."

Tô Bạch Duệ mang cho người khác thì sẽ không còn là chút đồ ăn vặt, chỉ sợ vốn dĩ cái này không chuẩn bị cho cậu, tùy tùy tiện tiện lấy ra coi như quà mà đưa cho cậu thôi.

Trình Diệp mắt trợn trắng trong lòng, nhất định phải ghét bỏ, nhưng trên mặt chỉ lộ ra vẻ khó xử, thậm chí còn đưa tay ra, nhưng chưa đụng tới bao đóng gói liền thu lại.

Tô Bạch Duệ nói kỳ thực không sai, nguyên chủ đối với việc ăn cơm xác thực rất xoi mói.

Không ăn thức ăn ngoài, không vào các quán ăn nhỏ, càng không cần phải nói đến những món ăn vặt tràn ngập dầu mỡ, Trình Diệp nhíu mày nhìn bọc lớn trong tay, biết Tô Bạch Duệ đây là dụng tâm quan tâm chăm sóc, dự định trước sau đều vây kín cậu.

Nếu như mình không nhận, vậy coi như chính là đang phỉ báng "nhìn không lọt mắt".

Thật là ấu trĩ, nhưng trong dữ liệu Tần Túc còn thật rất thích kiểu này, hai tên ngu ngốc!

Tần Túc cởi âu phục, chỉ còn lại áo sơ mi, phác hoạ ra bắp thịt rắn chắc, hắn nhíu nhíu mày lại, một mặt nghi vấn nhưng vẫn đi lên trước cúi đầu hỏi: "Không thích ăn thì thôi, anh cũng không ăn ngọt."

"Nhưng mà, Diệp Tử cậu không phải thích ăn đồ ngọt sao, dì Sầm còn đặc biệt làm cho cậu bánh quy và bánh Mousse.

" Tô Bạch Duệ bi thương nhìn đồ ăn vặt trong tay, thần sắc cô đơn.

Đợi đến nửa ngày cũng không thấy Trình Diệp nhận lấy, Tô Bạch Duệ tủi thân thu tay về, thậm chí còn muốn đem đồ ăn vặt giấu ra sau lưng, như là sợ làm dơ đôi mắt Trình Diệp.

Tô Bạch Duệ nhược nhược mở miệng: "Thôi, tớ đưa cho những người khác vậy, Diệp Tử không ăn cũng rất lãng phí."

666 vò đầu bứt tai, hét lớn: "Thao, này là đang cố tình bày ra bộ dáng nhu nhược dễ bị ức hiếp mà, làm cứ như là chúng ta bắt nạt, xem thường cậu ta vậy."

Trình Diệp trong lòng cười lạnh: "Tôi chính là bắt nạt cậu ta, tôi chính là xem thường cậu ta!"

Trình Diệp đúng là không có ý nhận đồ ăn vặt Tô Bạch Duệ đưa, nhưng cậu so với Tô Bạch Duệ phải nhu nhược, còn phải làm bộ trốn tránh.

Trình Diệp một bộ mặt khó xử liếc mắt nhìn xoài trộn cùng các loại quả, gian nan mở miệng nói: "Xin lỗi a, Tiểu Bạch, tớ cũng rất cảm kích, nhưng mà tớ bị dị ứng xoài, rất nghiêm trọng đến mức nếu ăn có thể chết người."

Còn không đợi Tô Bạch Duệ nói chuyện, Tần Túc đã sợ hết hồn, kéo tay cậu qua, chỉ lo sơ sẩy một chút sẽ thật sự có chuyện: "Nghiêm trọng như thế?"

Trình Diệp gật gật đầu: "Vâng, khi em còn bé không nghe lời, giấu người trong nhà mua ăn một lần, thiếu chút nữa không thể cứu chữa."

Cậu mím mím môi, hướng về phía Tô Bạch Duệ ngượng ngùng nói: "Trước đây lúc đi ra ngoài ăn đồ ngọt với cậu, tớ nhớ là đã từng nói với cậu, xin lỗi nha, tớ không biết là cậu quên mất, cái túi lớn đồ ngọt làm từ xoài trộn với vài loại quả kia tớ cũng không thể ăn, nếu như bên trong chỉ trộn một chút xoài mà nói, đối với thể chất của tớ cũng không được."

Sắc mặt Tần Túc nhanh chóng thay đổi, hắn cơ hồ là đoạt lấy túi đồ ăn vặt trong tay Tô Bạch Duệ, trực tiếp ném qua một bên cũng không ban thưởng cho cậu ta một cái ánh mắt: "Anh nhớ kỹ rồi."

Tô Bạch Duệ không nghĩ tới còn có chuyện này, cậu ta có chút bối rối: "Cậu, chuyện cậu bị dị ứng xoài, tớ! " Là thật sự không biết a.

Cậu ta đương nhiên không biết, Tô Bạch Duệ căn bản không xem nguyên chủ là bạn bè, thậm chí nhiều lần cậu ta nhảy nhót ăn xoài hay mấy món làm từ xoài trước mặt nguyên chủ, nguyên chủ bản thân không ăn cũng không muốn phá hoại tâm tình vui vẻ của cậu ta, thế nên cũng chưa từng nói.

Ngược lại ăn vào mới bị dị ứng, chỉ cần mình chú ý là tốt rồi.

Nguyên chủ là thành tâm cùng Tô Bạch Duệ kết bạn, nhưng toàn bộ chân thành của nguyên chủ đều bị cậu ta ném cho chó nhai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!