Trong khoảng thời gian mười mấy ngày, chuẩn bị một hôn lễ rõ
ràng có chút gấp gáp. Có điều, đây không phải là chuyện Tiêu Tinh cần
quan tâm. Cô chỉ cần ở trong khách sạn, chờ điện thoại của Thẩm Quân
Tắc, làm một "đạo cụ" theo đúng nghĩa là được.
Buổi sáng Thẩm Quân Tắc gọi điện đến, nói là hôm nay đi đặt
váy cưới, Tiêu Tinh liền ngoan ngoãn ở khách sạn chờ anh đến đón. Suốt
đường đi không nói gì, nằm mơ giấc mộng đẹp. Tỉnh dậy rồi thì quay sang
nhìn dòng người ngoài cửa sổ, hầu như không nói gì với Thẩm Quân Tắc.
Thẩm Quân Tắc không thể nhẫn nhịn được nữa, hỏi cô vì sao
không nói. Tiêu Tinh vừa ngạc nhiên vừa tỏ ra vô tội: "Chẳng phải anh
nói lúc lái xe không quen nói chuyện với người khác sao?".
Thẩm Quân Tắc bị những lời mình đã nói làm cho há miệng mắc quai, đành phải tiếp tục lái xe với khuôn mặt không chút biểu cảm.
Quá trình đưa Tiêu Tinh đến cửa hàng chọn váy cưới đúng là một cơn ác mộng.
Thẩm Quân Tắc ngồi trên ghế sofa đọc tạp chí. Tiêu Tinh được
nhân viên cửa hàng đưa vào phòng thay đồ, hoàn toàn giống như đạo cụ bị
người ta "giày vò". Nhân viên giới thiệu bộ nào cô cũng vui vẻ thử bộ
ấy.
Lúc đầu được nhân viên giới thiệu cho một bộ váy dài bó sát.
Bộ váy trắng muốt bó chặt người cô, nâng mông nâng ngực, sau lưng cũng
hở một mảng da trắng nõn. Nhân viên mỉm cười, hết lời ca ngợi: "Vợ sắp
cưới của anh mặc như thế này thật là gợi cảm. Bộ váy này đứng đầu trong
số những bộ váy bán chạy của cửa hàng chúng tôi. Hai người thấy thế
nào?".
Tiêu Tinh soi gương, chỉnh lại tóc, che đi bộ ngực suýt chút
nữa thì "bắn" ra ngoài, ngoảnh đầu nhìn Thẩm Quân Tắc, nghiêm túc hỏi:
"Anh thấy thế nào?".
Thẩm Quân Tắc ngẩng đầu nhìn cô, không kìm được thở dài.
Bộ váy này bó sát người, toàn thân giống như con cá trơn
tuột. Cô vào nhà thờ chứ không phải nhảy xuống bể bơi, hở ngực hở lưng
như thế này, chẳng khác gì bán nude, rất phản cảm…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!