*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mười lăm phút sau, chiếc Bentley nhà họ Thẩm mới chậm chạp tới đón cậu. Nửa tiếng sau, Thẩm Thư Dịch đã về đến Thiển Thủy Loan.
Ra ngoài mấy tiếng đồng hồ, bệnh sạch sẽ lại phát tác, việc đầu tiên sau khi về đến nhà chính là nhảy vào bồn tắm lớn bằng nửa cái hồ bơi, thoải mái ngâm một trận sữa tươi. Cơ thể trắng muốt của cậu hòa vào làn sữa mịn, gần như chẳng nhìn ra chút chênh lệch màu sắc nào.
Thắp hương liệu, rót thêm một ly vang đỏ nhạt, đến khi hơi nước xông cho làn da trở nên trắng hồng mờ mờ trong suốt, Thẩm Thư Dịch mới chịu bước ra khỏi bồn.
Tắm xong, cậu lại chơi game một lúc, điện thoại bỗng rung lên.
Là tin nhắn của Triệu Duật Hành: [Về đến nhà chưa?]
Ờ.
Nhớ ra rồi.
Trong buổi hẹn hò đầu tiên thảm họa này, họ Triệu duy nhất làm được một việc khiến cậu miễn cưỡng hài lòng đó chính là biết quan tâm hỏi xem cậu đã về an toàn chưa.
Nhưng chút quan tâm nhỏ nhoi ấy, hoàn toàn không đủ để kéo lại ấn tượng đã rơi thẳng xuống đáy vực.
[Về rồi.]
Thẩm Thư Dịch cố tình để vài phút sau mới trả lời. Kết quả, chờ thêm vài giây, bên kia không gửi gì nữa.
Họ Triệu lại để cậu trở thành người chốt câu cuối cùng trong cuộc trò chuyện.
……Chặn luôn cho rồi.
Ngón tay Thẩm Thư Dịch đã đặt ngay trên nút "chặn", nhưng cuối cùng vẫn tự nhủ việc nhỏ mà không nhịn được thì sẽ làm loạn việc lớn. Việc cấp bách trước mắt là nhanh chóng xoay đủ 50 vạn, rồi hoàn toàn cắt đứt quan hệ với cái vị hôn phu rẻ tiền kia.
Cậu lười chẳng buồn để ý đến tin nhắn của Triệu Duật Hành nữa, liền mở WeChat của Thẩm Luật ra, lách cách gõ chữ:
[Anh ơi~(icon hạt đậu đáng thương)]
Thẩm Thư Dịch làm mấy trò làm nũng này vốn thành thạo đến mức nhắm mắt cũng làm được.
Khoác trên người chiếc áo choàng lụa mỏng, cuộn tròn trong sofa, cậu tận lực bày ra bộ dạng lấy lòng anh trai.
Cao chưa tới một mét tám, lúc co người lại càng toát ra vẻ nhỏ bé, gương mặt trắng nõn hắt ánh sáng dịu của màn hình, càng khiến cậu thêm vài phần vô tội đáng thương.
Đoạn văn dài cậu gửi cho Thẩm Luật, liền mạch thành hàng.
Đúng, đây mới là nghề nghiệp mà một người đàn ông thành công nên chuyên tâm phát triển!
[Dạo này em đã suy nghĩ rất, rất nhiều. Em thấy anh nói đúng, em đã hai mốt tuổi rồi, không thể cứ trẻ con bướng bỉnh như trước nữa…]
Ha, tất nhiên là lừa quỷ thôi.
Thiếu gia đây phải bướng bỉnh đến tám mươi tuổi cơ ^ ^
Nghĩ vậy, Thẩm Thư Dịch lập tức ngồi thẳng dậy trên sofa, giơ điện thoại lên trước mặt. Bàn tay còn lại khẽ che miệng, ánh mắt hồ ly vương buồn bã, đuôi mắt hơi nhếch, trong mắt long lanh ngấn lệ.
"Tách tách" – hai tấm selfie đã ra đời.
[giả khóc1. jpg]
[giả khóc2. jpg]
Chụp xong, Thẩm Thư Dịch lập tức gửi đi ngay. Đại thiếu gia vừa cắn móng tay vừa nghiêm túc tiếp tục biên soạn tiểu luận cảm động lòng người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!