Chương 86: Hoàn chính văn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thứ nhất, cậu căn bản không tin Triệu Duật Hành lại trâu bò đến mức có thể làm cậu ngất xỉu! Thứ hai, khi cậu tỉnh lại từ cơn mê man, thì đã là ngày hôm sau rồi ^ ^

Thẩm Thư Dịch: … Chuyện này thật không khoa học chút nào! Cậu thế mà, thật sự, bị, ch*ch đến mức ngất xỉu luôn sao??!!

Thẩm Thư Dịch thầm nghĩ, chắc chắn là do dược tính quá mạnh. Cậu lê cái th*n d*** gần như đã tê dại đi tìm cái vỏ bao đựng thuốc, đột nhiên bị giọng nói của Triệu Duật Hành cắt ngang. Giọng người đàn ông trầm thấp vang lên từ phía sau, mang theo ý cười: "Đừng xem nữa. Thứ mà Triệu Từ đưa cho em chỉ là hai viên Vitamin C thôi."

"…"

Thẩm Thư Dịch quay đầu lại, đập vào mắt chính là… cơ ngực của Triệu Duật Hàn

h. Cậu phải ngước lên mới nhìn thấy khuôn mặt của hắn.

Rèm cửa ở Platinum Mall 21 dày đặc không để lọt một tia sáng, trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi hương ái muội sau cuộc mây mưa. Thẩm Thư Dịch nhớ lại những mảnh ký ức vụn vặt đêm qua, vẫn cứng miệng: "Em không tin. Không uống thuốc mà đó là thời gian một tên trai tân nhỏ bé như anh có thể kiên trì được sao?"

"Câu này anh có thể hiểu là em đang khen anh lợi hại không?" Triệu Duật Hành thấp giọng nói: "Không tin? Vậy giờ anh chứng minh lại cho em xem nhé, thế nào?"

Thẩm Thư Dịch cảm nhận được khi hắn nói câu đó, cơ thể đã áp sát lại. Vốn dĩ Triệu Duật Hành đã ôm cậu rất chặt, lúc này khoảng cách lại càng thu hẹp hơn nữa. Cùng lúc đó, Thẩm Thư Dịch cảm thấy một bên đùi mình bị nhấc lên, rồi nơi đùi trong nóng bừng lên từng đợt.

Cậu: !!!

Thẩm Thư Dịch vội vàng đẩy hắn ra: "Anh có lương tâm không hả! Em đau sắp chết rồi mà anh còn đòi tới nữa!"

Triệu Duật Hành thực ra chỉ muốn hù dọa cậu một chút, nghe cậu kêu đau liền vội hỏi: "Đau ở đâu?"

Thật ra cũng không đến mức đau lắm. Nhưng hiếm khi có cơ hội để làm mình làm mẩy, Thẩm Thư Dịch dĩ nhiên là được nước lấn tới, cái miệng nhỏ ở trong lòng hắn lải nhải một tràng: "Đau tay, đau bụng, đau chân, đau miệng, đau cổ, đau xương quai xanh, chỗ nào cũng đau hết!"

"Đêm qua anh bắt nạt em nhiều chỗ vậy kia à?"

"Có! Triệu Duật Hành —— anh —— là —— đồ —— chó!" Thẩm Thư Dịch vò nát khuôn mặt điển trai của Triệu Duật Hành đến mức biến dạng.

"Ừm, anh chính là chú chó nhỏ của bé cưng." Triệu Duật Hành mặt không đổi sắc.

"…"

Lại còn là một con chó không biết xấu hổ.

"Ây da, Tiểu Triệu, anh sến súa quá đi mất." Thẩm Thư Dịch xoa xoa cánh tay: "Tay em nổi hết da gà lên rồi nè."

"Tối qua lúc dùng anh thì không thấy chê sến, giờ ngủ xong rồi liền vô tình, thấy anh nổi da gà sao?" Triệu Duật Hành bóp bóp mặt cậu: "Có lương tâm không hả, cậu ba?"

Cậu ba bày ra bộ mặt kiểu lương tâm là cái gì, có ăn được không.

Thẩm Thư Dịch khẽ đá vào bắp chân Triệu Duật Hành một cái, bắt đầu ra lệnh: "Em muốn tắm, mau bế em vào phòng tắm."

Triệu Duật Hành cũng biết tối qua mình hơi quá đà, nên giờ đối với Thẩm Thư Dịch hầu như là bảo gì nghe nấy.

Hắn bế cậu đi tắm, còn kiên nhẫn và tỉ mỉ giúp cậu làm sạch những thứ tàn dư trong cơ thể. Nhìn cảnh tượng đó, mặt Thẩm Thư Dịch đỏ bừng như sắp bốc cháy, cậu cắn mạnh vào vai Triệu Duật Hành một cái: "Anh bị điên à? Định để lại bên trong thì anh mua đống bao cao su đó về làm cái gì?"

"Để tạo cảm giác nghi thức?"

Nghi thức cái đầu anh ấy!

Hầu hạ thiếu gia tắm rửa xong, lúc kéo rèm cửa ra thì đã là mười hai giờ trưa. Triệu Duật Hành dọn dẹp sơ qua căn phòng rồi ra khu vực bếp đảo để chuẩn bị bữa trưa.

Giữa chừng, Trần Phương có ghé qua một chuyến, Triệu Duật Hành ra mở cửa. Thẩm Thư Dịch tìm một tư thế thoải mái nằm trên sofa nghịch điện thoại —— cũng may sofa đã được vệ sinh rồi, nếu không cậu thực sự không dám nhìn thẳng vào nó nữa.

"Trần Phương tìm anh có việc gì vậy?" Thẩm Thư Dịch thuận miệng hỏi một câu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!