Chương 85: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Triệu Duật Hành bị cậu lao tới bất thình lình, vội vàng ôm chặt lấy cậu, trước tiên đặt một nụ hôn lên mặt cậu rồi cười nói: "Vậy phải làm sao đây? Có thể cho anh một cơ hội để cứu vãn lại trái tim bạn trai không?"

Thẩm Thư Dịch làm kiêu một hồi: "Để em xem xét đã, còn tùy vào biểu hiện của anh!"

Triệu Duật Hành: "Biểu hiện thế nào đây?"

Thẩm Thư Dịch nhìn hắn: "Anh vừa mới hôn em một cái mà đã muốn dỗ dành rồi á? Mơ đẹp quá nhỉ!"

Cậu nhắm mắt lại, trên mặt viết đầy dòng chữ mau hôn em đi, mau hôn em đi, hôn xong thì em tạm thời không tính toán với anh nữa!

Triệu Duật Hành thấy cậu đáng yêu đến mức không chịu nổi, nhưng lại muốn trêu chọc một chút: "Hôn mấy cái đây? Hai cái có được không?"

Nói đoạn, hắn lại hôn thêm hai cái lên khóe môi Thẩm Thư Dịch.

"Không được!!"

"Vậy phải làm sao?" Triệu Duật Hành gợi ý: "Thẩm Thư Dịch làm mẫu một chút xem nào?"

Thẩm Thư Dịch cũng không phải hạng người hay e thẹn, bạn trai vừa dứt lời, cậu đã nâng lấy mặt hắn mà "chụt chụt chụt" liên tiếp mấy cái, cả văn phòng Tổng giám đốc vang lên những tiếng "chụt" giòn giã.

Trần Phương đang đứng ngoài cửa: Tôi vừa mới đóng cửa chưa kịp đi xa đâu, sếp ơi sếp chú ý ảnh hưởng chút đi!!

Lương Dao ở phòng thư ký cầm bản hợp đồng vội vàng đi về phía văn phòng Tổng giám đốc thì bị Trần Phương chặn lại ngay lập tức.

"Trợ lý Trần?"

Trần Phương: "Sếp Triệu hiện giờ đang bận, hợp đồng cứ đưa cho tôi trước đi."

Bận? Ai mà chẳng biết vị sếp Triệu nhỏ vừa mới nhảy dù xuống này là một con ma cuồng công việc, sao có chuyện đang bận kia chứ?

Lương Dao định nói gì đó, chợt nhớ tới những lời bàn tán trên mạng nội bộ lúc nãy. Cô che miệng: "Chẳng lẽ là vị kia…"

"Đúng." Trần Phương gật đầu: "Cậu ba đang ở bên trong."

Miệng Lương Dao há hốc thành hình chữ "O".

Bên trong phòng, Thẩm Thư Dịch sau khi cưỡng hôn xong mới bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng. Cúi đầu nhìn lại thấy mình vẫn còn đang treo lủng lẳng trên người Triệu Duật Hành, cậu lại càng thấy xấu hổ hơn.

Cậu định buông tay ra, nhưng Triệu Duật Hành thì không cho phép nữa rồi.

Anh bạn trai thuận thế bế Thẩm Thư Dịch đặt ngồi lên bàn làm việc của Tổng giám đốc. Chưa đợi cậu kịp chuồn xuống, hắn đã giữ chặt gáy cậu ấn xuống một nụ hôn sâu.

Ngay khoảnh khắc đôi môi chạm nhau, Thẩm Thư Dịch đã từ bỏ ý định chạy trốn. Cậu tuân theo bản năng, toàn tâm toàn ý đáp lại nụ hôn của Triệu Duật Hành. Mấy ngày không gặp, vừa chạm vào nhau là cả hai đều như củi khô bốc lửa.

Cả người Thẩm Thư Dịch nóng bừng lên. Ở khoảng cách gần thế này, dĩ nhiên cậu là người đầu tiên cảm nhận được sự biến hóa trên cơ thể Triệu Duật Hành.

Có điều, đây là văn phòng Tổng giám đốc… lại còn là cửa kính sát đất nữa! Bốn phía đều là kính trong suốt, hiện tại chỉ là đang khép rèm sáo lại mà thôi!

Nhưng mà, hình như có chút k*ch th*ch nhỉ?

Triệu Duật Hành buông cậu ra một chút, môi hai người vẫn dán sát vào nhau. Hắn dường như không định kết thúc nụ hôn triền miên này một cách dễ dàng, đây chỉ là thời gian nghỉ giữa hiệp để Thẩm Thư Dịch có cơ hội hít thở không khí. Trong vài giây ngắn ngủi đó, hắn từng chút từng chút mổ nhẹ lên môi cậu, rũ mắt nhìn Thẩm Thư Dịch, đáy mắt đầy vẻ yêu chiều.

Thẩm Thư Dịch bình ổn hơi thở một lát, l**m l**m môi, vòng tay qua cổ hắn, ướm lời: "Triệu Duật Hành, anh có muốn…"

Cậu đầy ám chỉ dùng đầu gối kẹp nhẹ vào vòng eo săn chắc của hắn.

Văn phòng Play à? k*ch th*ch lắm nha!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!