Chương 84: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ấn tượng của mọi người về Triệu Duật Hành xưa nay luôn là ít nói, Thẩm Thư Dịch đối với người lạ cũng chưa bao giờ tỏ ra nhiệt tình, nhưng khi hai người ở riêng với nhau, dường như lúc nào cũng có những chủ đề nói mãi không hết. Thẩm Thư Dịch đôi khi tự thấy bản thân nói năng thật nhảm nhí, nhưng Triệu Duật Hành lại luôn bắt kịp mạch chuyện. Kết quả là cậu càng nói càng hăng, tinh thần càng thêm tỉnh táo.

Hai năm qua, những khoảng thời gian của Triệu Duật Hành mà cậu không được tham gia, dường như đã dần được bù đắp thông qua những lời tâm tình và sự thấu hiểu trong đêm nay.

Trò chuyện mãi, kim đồng hồ đã chỉ sang con số hai. Triệu Duật Hành ôm Thẩm Thư Dịch, khẽ rung nhẹ: "Vẫn chưa muốn ngủ sao?"

"Không muốn." Thẩm Thư Dịch cọ cọ vào ngực hắn: "Em có phải đi làm đâu."

Thẩm Thư Dịch đột nhiên nảy ra một ý tưởng kỳ quái: "Hơn nữa anh không thấy như vậy rất hời sao? Nếu em cứ không ngủ, ừm… ví dụ bình thường em chỉ có thể mở mắt nhìn anh 12 tiếng, nhưng giờ có thể nhìn tới 24 tiếng! Chỉ cần kiên trì bền bỉ trong vòng hai năm, chúng ta có thể bù đắp lại quãng thời gian hai năm không gặp nhau rồi!"

"Ừm." Triệu Duật Hành thuận theo suy nghĩ bay bổng của cậu mà tiếp lời: "Ý tưởng rất hay. Nhưng Thẩm Thư Dịch này, em có từng nghĩ đến việc nếu chúng ta không ngủ trong hai năm, rất có thể cuộc đời chúng ta cũng chỉ còn lại đúng hai năm này thôi không? Vậy còn 78 năm sau thì tính sao?"

Thẩm Thư Dịch ngẩn ra, đúng là chưa từng nghĩ đến thật. Nhưng vốn dĩ lời này là cậu nói càn, không ngờ Triệu Duật Hành lại giải thích một cách nghiêm túc như vậy. Cậu khựng lại một chút, rồi không nhịn được bật cười thành tiếng.

Trong chăn phát ra tiếng cười khúc khích như một chú mèo nhỏ đang bày trò xấu.

"Anh nói đúng. Vì 78 năm sau, Thẩm Thư Dịch bây giờ phải đi ngủ đây."

Triệu Duật Hành không tin cậu, rũ mắt hỏi: "Ngủ thật không đấy?"

"Khò khò khò khò khò."

Triệu Duật Hành khẽ cười, định đặt Thẩm Thư Dịch nằm ngay ngắn lại trong chăn. Tư thế ngủ của cậu thực sự quá lộn xộn, kết quả là hắn vừa động đậy, Thẩm Thư Dịch đã tỉnh táo lại ngay, vội vàng túm lấy hắn.

"Anh đi đâu đó?"

"Anh vào phòng tắm một lát. Sẽ quay lại ngay." Triệu Duật Hành thấp giọng nói.

"Phòng tắm?" Thẩm Thư Dịch ngơ ngác mất một giây, rồi đột ngột phản ứng lại… Đúng rồi! Chuyện của bạn nhỏ Triệu lúc nãy vẫn chưa được giải quyết!

Mẹ nóa. Không lẽ Triệu Duật Hành đã cố nhịn cho đến tận bây giờ sao? Đúng là thánh nhịn thực thụ mà.

"Anh…" Thẩm Thư Dịch há miệng, đỏ mặt nói: "Có cần em giúp anh không?"

"Giúp thế nào?" Triệu Duật Hành trêu cậu.

Giúp thế nào? Thẩm Thư Dịch thực sự không biết. Không phải cậu giả vờ ngây thơ, mà là khái niệm của cậu về chuyện này thật sự rất mơ hồ.

Nói ra thì thật hổ thẹn, Thẩm Thư Dịch lớn ngần này rồi mà chẳng có bất kỳ kênh nào để cậu có thể quan sát hay học hỏi những phim tài liệu dành cho người lớn giữa nam và nam cả. (Chuyện nam nữ thì cậu có nghe qua chút đỉnh, có thể suy luận ra được).

Bởi vì Thẩm Luật quản giáo thực sự quá nghiêm khắc! Ngay cả khi đi du học ở Bắc Mỹ, cậu cũng suốt ngày ở cạnh ông nội Thẩm.

Những người bạn thỉnh thoảng cậu tiếp xúc cũng đều được ông nội sàng lọc kỹ lưỡng, ra ngoài luôn có trợ lý và vệ sĩ đi cùng, các buổi tiệc tùng tham gia cũng lành mạnh đến mức không thể lành mạnh hơn.

Cậu chỉ biết đại khái vài thứ, chứ không hiểu tường tận toàn bộ, càng không có chút kinh nghiệm thực chiến nào. Lúc này, bị Triệu Duật Hành hỏi ngược lại, cậu thật sự bị đứng hình mất vài giây.

"Chuyện này có gì khó đâu. Yên tâm đi, em rành lắm." Nhưng Thẩm Thư Dịch đâu có ngốc! Chuyện này chẳng cần ai dạy, cậu tự mày mò một hồi là biết ngay thôi!

Triệu Duật Hành không yên tâm cho lắm.

Thẩm Thư Dịch dù chưa ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy, dù sao cậu cũng không để Triệu Duật Hành đi, cứ ôm chặt lấy eo hắn không buông.

Triệu Duật Hành đành bất lực nói ra sự thật: "Thẩm Thư Dịch, tối nay chúng ta chưa mua đồ gì cả, em sẽ bị thương đấy."

"Sao em bị thương được? Anh đừng có coi thường em!" Cái lòng hiếu thắng chết tiệt của Thẩm Thư Dịch lại trỗi dậy.

Nói xong, cậu không phục thò tay vào trong chăn, quờ quạng một cái, quờ… quờ được một nắm thật lớn QuQ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!