Thẩm Thư Dịch vừa sướng xong là trở mặt ngay lập tức.
"Tất cả là tại anh. Em tắm phí cả công rồi!"
Triệu Duật Hành cũng đưa ra biện pháp khắc phục: "Vậy đi tắm lại lần nữa nhé?"
Cả người Thẩm Thư Dịch nhũn ra như bún, chẳng muốn cử động tí nào. Thêm vào đó, vừa mới thân mật với Triệu Duật Hành xong, sự ỷ lại trong lòng cậu dành cho hắn cũng tăng lên không ít, cái tính ngang bướng từ trong xương tủy lúc này lộ ra không sót chút gì.
"Nhưng mà em cũng không muốn động đậy đâu." Thẩm Thư Dịch nói đầy vẻ vô tội.
Triệu Duật Hành rũ mắt nhìn cậu.
Thẩm Thư Dịch ngọ nguậy rúc sâu vào lòng hắn, dù sao thì quần ngủ cũng đã ướt sũng rồi, cậu liếc nhìn cửa sổ sát đất đang đóng kín rèm, dứt khoát đạp phăng cái quần ra rồi lăn thẳng vào lòng Triệu Duật Hành.
"Anh bế em đi." Thẩm Thư Dịch lầm bầm: "Chính vì lúc nãy kêu anh dừng mà anh không chịu dừng, nên Thẩm Thư Dịch mới thảm hại thế này! Thế nên bây giờ Thẩm Thư Dịch phải trừng phạt anh thật nặng!"
"Đây mà là trừng phạt sao? Anh lại thấy giống phần thưởng hơn đấy?"
"Được rồi tiểu Triệu, mấy lời sến súa dầu mỡ này sau này bớt nói lại đi. Giờ thì mau mau bế em vào phòng tắm." Thẩm Thư Dịch thở dài, làm một động tác ra hiệu bảo hắn ngậm miệng lại.
Triệu Duật Hành bị giọng điệu của cậu chọc cười, hắn vòng tay qua eo Thẩm Thư Dịch, nhấc bổng cả người cậu lên.
Trước đây Thẩm Thư Dịch luôn tò mò lực cánh tay của Triệu Duật Hành mạnh đến mức nào, giờ thì cậu đã biết rồi. Hắn thế mà có thể chỉ dùng một cánh tay để bế bổng cậu lên!
Nhưng mà cái tư thế kiểu ba bế con gái này là cái quỷ gì thế?!
Thẩm Thư Dịch bị nhấc bổng lên thì giật mình, hai cái chân trắng trẻo thẳng tắp đạp lung tung, trơn tuột như cá khiến Triệu Duật Hành suýt chút nữa không giữ nổi cậu.
"Á! Đừng có bế kiểu này!"
"Vậy muốn bế kiểu gì?" Triệu Duật Hành nắm lấy phần đùi đầy đặn của cậu, hỏi: "Bế kiểu công chúa nhé?"
Thẩm Thư Dịch: "Hình như cũng hơi kỳ kỳ…"
Triệu Duật Hành dứt khoát xốc cậu ra phía trước, bế thốc lên như bế mèo con. Thẩm Thư Dịch sợ mình bị ngã, vội vàng quàng tay qua cổ hắn, treo người lên đó, hai chân cũng quấn chặt lấy vòng eo săn chắc của Triệu Duật Hành.
Triệu Duật Hành đỡ lấy phần đùi mềm mại của cậu, hai người mặt đối mặt, hắn hỏi: "Thế này được chưa?"
Hình như khá hơn một chút…
Nhưng mà!
Có gì đó không ổn! Rất không ổn! Cực kỳ không ổn!
Thẩm Thư Dịch cảm thấy nếu cảm giác của mình không sai, cậu ngập ngừng một chút: "Anh… có muốn…"
"Không sao."
Đúng là nhịn thật luôn hử!
Thẩm Thư Dịch cũng chẳng mặt dày đến mức nói lần thứ hai, đành nuốt ngược lời định nói vào trong.
Tuy nhiên, Thẩm Thư Dịch liếc nhìn tủ rượu bằng kính ở phòng khách, nhìn bóng mình phản chiếu qua lớp kính, vì không mặc quần ngủ nên tư thế này nhìn kiểu gì cũng thấy… không dành cho trẻ em!
Thẩm Thư Dịch thầm nghĩ thôi bỏ đi bỏ đi, mau vào phòng tắm cho xong!
Lúc đang treo người trên người Triệu Duật Hành, cậu vô tình nhìn thấy một vũng nước đọng sâu trên ghế sofa, mặt đỏ bừng chọc chọc vào vai bạn trai: "Lát nữa anh nhớ phải dọn ghế sofa đó, đừng có để mai gọi dì giúp việc."
"Dì dọn không tốt sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!