Thẩm Thư Dịch thường xuyên cảm thấy mình vì chưa đủ b**n th** mà trở nên lạc quẻ với Triệu Duật Hành.
Nghe xong câu tán tỉnh này, cậu đỏ mặt tía tai, chưa biết phải đáp lại một câu hỏi có đạo đức gần như bằng không thế nào thì Triệu Duật Hành đã không nhịn được hôn xuống.
Lúc này, Thẩm Thư Dịch chẳng còn tâm trí đâu để lo chuyện khác, chỉ có thể vội vã cùng Triệu Duật Hành hôn nhau.
Thẩm Thư Dịch bị ép trên bệ cửa sổ hôn một lát, cậu đã quen với việc mở miệng khi Triệu Duật Hành đưa lưỡi vào, và ngoan ngoãn nuốt xuống khi đối phương đưa một ít nước bọt tới.
Cảm giác được ôm hôn rất dễ chịu, giống như đang sưởi nắng vậy, cậu nheo mắt lại, chỉ việc rên hừ hừ trong lòng người đàn ông.
Triệu Duật Hành rút ra khỏi khuôn miệng cậu, l**m mạnh lên khóe môi rồi định hôn lên vành tai. Thẩm Thư Dịch theo bản năng đuổi theo đôi môi của hắn, không thỏa mãn nâng mặt hắn lên để tiếp tục hôn.
Hắn cố ý cười nhìn cậu, Thẩm Thư Dịch l**m nửa ngày mà hắn vẫn không chịu mở miệng, khiến cậu tức giận cắn mấy nhát lên mặt và cằm hắn.
"Hung dữ quá đi, bé cưng."
Triệu Duật Hành cười khẽ vài tiếng, cuối cùng cũng đáp lại, ngậm lấy môi cậu. Hai người cứ thế dây dưa hôn nhau bên bệ cửa sổ ròng rã mười phút đồng hồ.
Thẩm Thư Dịch mặc cho hắn hôn khắp những vùng da hở, cuối cùng được hắn ôm vào lòng, ngửa đầu đón nhận từng nụ hôn vụn vặt.
Sự vỗ về sau nụ hôn sâu rất quan trọng, Thẩm Thư Dịch cũng rất thích sự thân mật nồng nàn như thế này. Lồng ngực dán chặt vào nhau, cả hai đều có thể cảm nhận được nhịp tim nóng bỏng của đối phương.
…
Tại cổng biệt thự.
Bạn của người môi giới hỏi: "Chúng ta có lên trên nữa không?"
"Tạm thời chưa lên."
"Tại sao?" Người bạn tò mò hóng hớt: "Tôi nhớ không nhầm thì anh chàng đẹp trai đi cùng lần này lần trước còn là anh trai của vị hôn phu mỹ nhân kia mà…"
"Cậu có biết tại sao mỗi tháng tôi kiếm được bốn mươi triệu, còn cậu chỉ kiếm được bốn triệu không?"
"Tại sao?" Người bạn càng khó hiểu hơn!
Người môi giới đẩy gọng kính: "Bởi vì tôi sẽ không chạy lên hỏi tại sao vào lúc ông chủ đang có hứng thú. Càng không hỏi tại sao lần này người đi cùng mỹ nhân lại là anh chồng."
Người bạn: "…"
Thẩm Luật nán lại Vân Kinh một tuần, sau khi giải quyết xong những quyết định quan trọng cho dự án cầu vượt biển hợp tác với nhà họ Triệu, anh dự định bay về Vân Cảng.
Dẫu sao lần này anh đến Vân Kinh cũng rất đột ngột, ban đầu là định đi tóm gáy Thẩm Thư Dịch, sau này mới chuyển biến thành đi công tác. Trụ sở chính của Anh Hoa vẫn cần anh về xử lý công việc, Thẩm Luật không thể đi công tác ngoại tỉnh quá lâu.
Chiều thứ Năm, Thẩm Luật thu dọn hành lý trong phòng, thực tế anh chẳng cần tự tay làm gì, Triệu Kình đã sắp xếp vài trợ lý cho anh sai bảo.
Thẩm Thư Dịch cứ lần khần mãi trong phòng ngủ, Thẩm Luật lật một trang của cuốn "Cách đúng đắn để trò chuyện với trẻ nhỏ", chậm rãi nói: "Tiểu Thư, vẫn chưa dọn xong hành lý à?"
"À à dạ, dạ, à, dạ dạ, ừm…" Thẩm Thư Dịch đáp lời loạn xạ: "Sắp xong rồi nè."
Thẩm Luật đặt cuốn sách xuống, liếc nhìn vào phòng ngủ, rõ ràng là chưa thu dọn món đồ nào cả.
Thẩm Thư Dịch thấy không thể trì hoãn thêm được nữa, lững thững đi ra phòng khách: "Anh ơi, hay là lần này anh cứ về Vân Cảng trước đi. Em sực nhớ ra mình còn chút việc ở Vân Kinh."
"Việc gì?" Thẩm Luật bình thản hỏi.
"Dạ…" Thẩm Thư Dịch vắt óc suy nghĩ, bỗng "tinh" một cái rồi ngẩng đầu lên: "Em chợt nhớ ra có một người bạn già sắp mừng thọ tám mươi tuổi rồi, chắc em phải ở lại tham gia tiệc thọ của ông ấy. Đợi em tham gia xong sẽ về Vân Cảng ngay, được không anh? Nha nha."
Vậy thì đúng là bạn già thật đấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!