???
Anh ta? Không quan tâm á?
Anh ta? Thờ ơ á?
Anh ta, anh ta … tức là chẳng để bụng gì hết?
Mà không để bụng chẳng phải nghĩa là chấp nhận làm bé ba sao? Chấp nhận làm bé ba chẳng phải chính là biết rõ mà vẫn chen chân đó hả?! Mà biết rõ vẫn chen chân chẳng phải đồng nghĩa với tôi nguyện lấy cậu chủ Thẩm, cho dù chỉ làm thiếp tôi cũng cam lòng ư???!!!
Triệu Duật Hành trả lời xong, một lúc lâu cũng không nghe thấy Thẩm Thư Dịch lên tiếng. Quay đầu lại, úi trời, sắc mặt cái cậu chủ kia hệt như vừa bị sét đánh trúng.
Triệu Duật Hành: "?" Mình vừa nói cái gì kỳ cục lắm sao?
Thẩm Thư Dịch có bạn trai hay không, vốn dĩ chẳng liên quan gì tới hắn.
Nếu muốn có nói thì chỉ có hơi bất ngờ thôi.
Không ngờ, Thẩm Thư Dịch lại là gay.
Nhưng mà phong khí ở Vân Cảng xưa nay vốn thoáng. Ngược dòng mấy trăm năm, nơi này còn từng bị ảnh hưởng một thời gian bởi đế quốc mục nát Anh quốc. Mười năm trước, Vân Cảng thậm chí còn đi trước nội lục, trở thành nơi đầu tiên hợp pháp hóa hôn nhân đồng tính.
Ở Vân Cảng, từ giới giải trí đến dân thường, chuyện các cặp đồng tính đi đăng ký kết hôn nhan nhản, ai nấy đều tiếp nhận thoải mái. Trong giới tài phiệt, hôn nhân nam nam cũng chẳng thiếu, chẳng có gì lạ.
Triệu Duật Hành lại gọi Thẩm Thư Dịch một tiếng, hiếm hoi mang theo chút quan tâm: "Cậu sao vậy?"
Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng miễn cưỡng hoàn hồn, nhưng sắc mặt thì phức tạp đến mức như vừa nuốt phải thứ gì khó trôi, gượng gạo nói: "Không sao. Chỉ là không ngờ, ngay cả chuyện này anh cũng không quan tâm."
Quan tâm chuyện Thẩm Thư Dịch là gay à?
Triệu Duật Hành thản nhiên đáp: "Tôi không có định kiến với nhóm người này."
Đúng rồi, đến cái mức muốn làm nam bé ba luôn rồi thì còn giữ được định kiến gì với bé ba nữa chứ? Thẩm Thư Dịch tuyệt vọng nghĩ thầm.
Cú sốc lần này với Thẩm Thư Dịch quả thật không nhỏ. Sau đó rốt cuộc làm sao bước được tới trà thực quán, cậu đã quên sạch. Chứ bình thường với cái tính lười chảy thây kia, đi bộ quá bốn trăm mét, nhất định cậu phải bắt xe mới chịu.
Triệu Duật Hành rút kinh nghiệm từ bài học vừa rồi, cuối cùng cũng hiểu vị đại thiếu gia trước mặt này kén chọn đến mức nào.
Lần chọn quán trà thực này, mức tiêu bình quân năm sáu trăm tương đương tiền chợ một tháng của hắn. Nếu không phải để chiều cái miệng hay bắt bẻ của Thẩm Thư Dịch, thì có lẽ hai ba năm nữa Triệu Duật Hành cũng chẳng bước chân vào cái nơi hoa mỹ mà vô bổ này.
Thẩm Thư Dịch ngồi xuống, uống hai ngụm trà nóng, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Thêm nữa bụng cũng thật sự đói rồi, nên khi nhân viên phục vụ đưa thực đơn tới, Thẩm Thư Dịch đã điều chỉnh xong tâm trạng.
Triệu Duật Hành liếc nhìn thực đơn, toàn là mấy món phần nhỏ với tráng miệng, bèn mở miệng hỏi Thẩm Thư Dịch: "Cậu có kiêng gì không?"
Vốn cũng chỉ là tiện miệng hỏi. Dù sao bạn bè đi ăn chung, kiểu gì cũng có người không ăn rau mùi, kẻ không ăn hành.
Thẩm Thư Dịch hơi lướt mắt một cái, liền đáp ngay: "Tôi không ăn hành tây."
Triệu Duật Hành: "Được, ghi chú cho cậu ấy—"
Lời của Thẩm Thư Dịch còn chưa xong, cậu phớt lờ Triệu Duật Hành, cúi mắt soi mói nói:
"Không ăn rau mùi, không ăn tỏi, không ăn hành tây, nấm và cần tây, cà chua không ăn sống, dưa hấu nhất định phải không hạt, táo phải gọt vỏ cắt miếng, cơm chỉ chấp nhận gạo thơm jasmine của Thái, mì không ăn loại bản rộng, tuyệt đối không được là pasta, độ rộng của sợi mì phải giữ ở mức khoảng 1.5mm, sữa phải để ở nhiệt độ thường, giữ đúng 27 độ C, tuyệt đối từ chối tất cả đồ uống có ga. À đúng rồi, cái thứ pizza trộn lẫn trông như chất nôn kia tuyệt đối không được xuất hiện trước mặt tôi.
Còn nữa, tôi ghét bánh quy hình tam giác, bánh mì tuyệt đối không được có nho khô, không ăn nội tạng, không ăn đồ ăn để qua đêm, không ăn bánh socola, phải dùng kem sữa động vật, không được dùng kem thực vật…"
Thẩm Thư Dịch ngẩng đầu, khép menu lại: "Còn nữa, tôi dị ứng xoài và bơ đậu phộng. Hiểu chưa?"
Nói xong, trong nhà hàng lập tức tĩnh lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!