*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Triệu Duật Hành quả nhiên có tố chất của một nhân viên phục vụ chuyên nghiệp, dù chỉ là người làm thời vụ.
Đối mặt với tình huống bất ngờ này, hắn vẫn điềm nhiên lau sạch vệt nước trên mặt, tiếp tục hỏi: "Cậu Thẩm, cậu có cần thêm champagne không ạ?"
Đầu óc Thẩm Thư Dịch bị quá tải nặng nề, lập tức đứng hình.
Lục Chi Vi vừa nhìn thấy Triệu Duật Hành thì sửng sốt hết cả người. Hắn ta thường xuyên đến nhà hàng này ăn tối, nhưng một anh phục vụ đẹp trai ngời ngời như thế này thì đây là lần đầu tiên mới thấy.
Lục Chi Vi ăn cả nam lẫn nữ, nên khi thấy trai đẹp với cặp lông mày sắc lẹm và đôi mắt sáng ngời, vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú và chính trực như Triệu Duật Hành, hắn ta cũng có chút mê mẩn, định mở lời xin WeChat.
Còn Thẩm Thư Dịch thì sợ bay mất nửa cái hồn, ngay lập tức hỏi: "Sao anh lại ở đây?!"
Chẳng lẽ là bám theo cậu đến đây sao?
Chỉ nợ hắn một chút xíu tiền thôi mà? Cần gì phải làm quá lên vậy?
Nhưng lúc nhìn thấy bộ đồng phục nhân viên phục vụ của Triệu Duật Hành, Thẩm Thư Dịch cũng đã đoán ra được một nửa.
Triệu Duật Hành hỏi gì đáp nấy: "Tôi làm việc ở đây."
Thẩm Thư Dịch theo phản xạ: "Sao anh lại đến đây làm?"
Triệu Duật Hành thong thả đáp: "Vì ở đây tuyển người làm thời vụ."Nói đúng quá, không cãi lại được.
Lục Chi Vi nhìn Triệu Duật Hành rồi lại nhìn Thẩm Thư Dịch, nghe xong đoạn đối thoại của cả hai thì lờ mờ hiểu ra: "Hai người quen nhau à?"
Thẩm Thư Dịch không muốn thừa nhận trước mặt người ngoài Triệu Duật Hành là hôn phu của mình, nên nói ấp úng: "…Cũng coi là vậy."
Lục Chi Vi thấy thái độ mập mờ của cậu thì lại hiểu sai tám ngàn mét.
Nếu hôm nay chỉ có một mình hắn ta gặp Triệu Duật Hành, có lẽ hắn ta đã thử xin WeChat rồi.
Nhưng nếu Thẩm Thư Dịch cũng quen biết hắn thì Lục Chi Vi đã hoàn toàn hết hy vọng.
Dù sao, giới thượng lưu ở Vân Cảng vẫn hay đồn đại.
Chỉ cần Thẩm Thư Dịch muốn, cậu chỉ cần ngoắc tay một cái, hầu như không ai có thể từ chối được.
Bao gồm cả Lục Chi Vi.
Đối đầu với một cực phẩm tuyệt sắc như Thẩm Thư Dịch, nói thật là nên sớm nhận thua thì hơn.
Lục Chi Vi cười một cách đầy ẩn ý: "Ồ, ra là bạn bè. Vậy tôi không làm phiền hai người nữa, tôi xin phép đi trước."
Lục Chi Vi khôn ngoan đứng dậy định rời đi.
Thẩm Thư Dịch vội vàng nói: "Khoan đã!"
"Khoan đã?"
Lục Chi Vi ngạc nhiên, chẳng lẽ hắn cũng có thể chơi some luôn hả?
Suy nghĩ kỹ, ừm… ba người cũng được mà! Có Thẩm Thư Dịch ở đây, phen này lời to rồi!
Thẩm Thư Dịch trịch thượng ra lệnh: "Trả tiền bữa ăn rồi hãy đi."
Lục Chi Vi: …
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!