Đến khi hắn nhấn vào đường link Tiểu Hồng Thư mà Thẩm Thư Dịch chia sẻ, bài đăng đã hiển thị là bị xóa. Triệu Duật Hành vào trang cá nhân của người này để xem thử. Đó là một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ. Thẩm Thư Dịch chia sẻ thông tin về người phụ nữ này cho hắn làm gì?
Triệu Duật Hành gọi vài cuộc điện thoại, không bị cúp máy thì cũng bị cho vào danh sách đen. Cuối cùng ngay cả WeChat cũng không thoát khỏi số phận.
Lần này, hắn không thể ngồi yên được nữa. Trước đây Thẩm Thư Dịch dù có tức giận đến mấy cũng chưa bao giờ chặn hắn trên mọi nền tảng như thế này. Cuộc họp vẫn chưa kết thúc nhưng Triệu Duật Hành đã rời đi sớm. May mà người chủ trì là cộng sự của hắn, công ty cũng mới khởi nghiệp nên không có quá nhiều quy tắc khắt khe.
"Xin lỗi, tôi sẽ quay lại giải thích với ông sau."
Người bạn thấy vẻ mặt hắn thực sự rất gấp gáp nên cũng không ngăn cản. Có điều Triệu Duật Hành trước giờ luôn để lại ấn tượng là người trầm ổn, đáng tin và già dặn trước tuổi. Vội vã chạy ra ngoài như thế này sao? Vợ chạy theo người khác rồi à?
Triệu Duật Hành vừa đi xuống hầm gửi xe của công ty, vừa lướt xem trang cá nhân Tiểu Hồng Thư kia. Thẩm Thư Dịch chính là sau khi gửi đường link này xong mới chặn hắn toàn bộ. Vấn đề chắc chắn nằm ở đây.
Nhớ lại vài ngày trước, Thẩm Thư Dịch bỗng dưng nói hắn có bạn gái. Hắn còn tưởng rằng cậu lại nằm mơ thấy điều gì vô lý rồi đang làm nũng một cách vô cớ.
Đầu óc của một học bá đúng là rất nhạy bén. Không mất quá nhiều thời gian, khi đã ngồi vào ghế lái chiếc Porsche, Triệu Duật Hành cuối cùng cũng tìm thấy tấm ảnh chụp màn hình vòng bạn bè từ tháng Tám năm nay của vị blogger Tiểu Hồng Thư tên "Mân Mân" này. Đó là một bài đăng khoe khoảnh khắc ngọt ngào với bạn trai.
Triệu Duật Hành nheo mắt nhìn kỹ, cảm thấy chuyện này thực sự quá mức hoang đường.
Bạn trai của vị blogger Tiểu Hồng Thư này lại trùng cả họ lẫn tên với hắn?! Không, ngay cả ảnh đại diện WeChat cũng giống hệt nhau. Triệu Duật Hành càng xem, chân mày càng nhíu chặt lại. Hắn hít một hơi thật sâu, dường như đã biết vấn đề nằm ở đâu rồi.
…
Thẩm Thư Dịch không biết mình đã về nhà bằng cách nào. Cậu dường như đã khóc đến mệt lả trong lòng Thẩm Luật rồi lịm đi. Sau đó, ý thức hoàn toàn biến mất.
Thẩm Luật sắp xếp xe đưa cậu về, khi tới cổng Thủy Loan Nhất Hào, chú Lâm dẫn người ra đón Thẩm Thư Dịch thì phát hiện người bước xuống xe lại là đại công tử nhà họ.
"Cậu cả…"
Thẩm Luật ra hiệu "suỵt". Chú Lâm nhìn kỹ mới thấy Thẩm Thư Dịch đang được Thẩm Luật bế trong lòng, ngủ rất yên tĩnh. Có điều gương mặt lúc ngủ của cậu không được bình thản cho lắm, giống như vừa trải qua một trận khóc lớn, dù nhắm mắt vẫn có thể thấy rõ vẻ sưng húp đỏ hoe. Vết nước mắt trên má vẫn chưa khô, trong mơ dường như cũng gặp phải chuyện không vui, hàng mi run rẩy đầy bất an.
Chú Lâm đau lòng khôn xiết: "Cậu chủ nhỏ làm sao vậy?"
"Lên lầu." Thẩm Luật nói ngắn gọn.
Sau khi đặt Thẩm Thư Dịch nằm ngay ngắn, Thẩm Luật nhìn em trai một cái rồi mới đóng cửa phòng ngủ lại.
"Đi gọi Lương Hữu qua đây kiểm tra sức khỏe cho Tiểu Thư. Ngoài ra, sắp xếp hai bác sĩ tâm lý riêng, chờ Tiểu Thư tỉnh lại thì lập tức làm tư vấn tâm lý ngay."
"Dạ."
Bên ngoài cửa sổ sát đất không biết từ lúc nào đã mây đen giăng kín, là một ngày sắp mưa. Sau khi chú Lâm truyền đạt mệnh lệnh xong, ông không nhịn được hỏi: "Cậu cả, cậu chủ nhỏ bị làm sao vậy? Lúc sáng đi ra ngoài vẫn còn tốt mà, sao tối về lại tiều tụy đến mức này…"
Chú Lâm không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới là Thẩm Luật lại thấy bừng bừng lửa giận.
Cái thằng tên là Triệu Duật Hành hay Triệu Duật gì đó, món nợ này anh còn chưa kịp tính sổ với hắn đây!
"Cậu cả, chú Lâm." Cô giúp việc Tiểu Mỹ vội vàng chạy vào biệt thự, nhìn thấy Thẩm Luật liền vội vã sửa sang lại quần áo, đứng nghiêm chỉnh.
"Có chuyện gì?" Thẩm Luật mở lời.
Tiểu Mỹ lo lắng nuốt nước bọt: "Cậu, cậu Triệu đến tìm cậu chủ nhỏ. Hiện đang ở ngoài cửa rồi ạ."
"Cậu Triệu? Triệu Duật Hành?" Thẩm Luật lập tức phản ứng lại, tầm này mà đến tìm Thẩm Thư Dịch thì không thể là ai khác được. Khóe môi anh nhếch lên đầy lạnh lùng: "Đúng là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến ngay. Để tôi xem thử đây là nhân vật thần thánh phương nào mà khiến Tiểu Thư phải đau lòng đến thế!"
…
Ngay từ giây đầu tiên Triệu Duật Hành được mời vào biệt thự, hắn đã cảm nhận được bầu không khí không ổn.
Dù Thẩm Thư Dịch là chủ nhân của biệt thự này, nhưng cậu với chú Lâm hay Tiểu Mỹ vốn dĩ không có sự phân biệt chủ tớ khắt khe. So với người thuê và người làm, cả gia đình này giống như những người thân không cùng huyết thống hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!