Hứa Minh Trạch vốn tưởng rằng người ở ngoài cửa dù có phát hiện đi chăng nữa, cũng sẽ vì không muốn làm lớn chuyện mà bỏ đi. Những cuộc hôn nhân như họ làm gì có mấy chân tình, cho dù hôm nay Mia có bắt quả tang gã tại trận thì cuối cùng cũng sẽ bị áp lực gia đình mà tiếp tục đám cưới này thôi.
Thế nhưng Hứa Minh Trạch không ngờ rằng, người nhìn thấy chuyện này lại là Thẩm Thư Dịch.
"Wow."
Thẩm Thư Dịch lấy điện thoại ra, bật chế độ quay phim.
Hứa Minh Trạch: "?"
Hứa Minh Trạch thẹn quá hóa giận: "Cậu làm cái gì đấy!"
Quần của Hứa Minh Trạch vẫn còn dưới đất, gã vội vàng xỏ vào.
"Đừng quay nữa! Đừng quay!"
Cô nàng phù dâu bên cạnh cũng bắt đầu la hét thất thanh.
"Yên tâm, tôi chỉ quay để gửi cho Mia thôi." Thẩm Thư Dịch nói: "Kích cỡ này của anh mà gửi cho người khác xem… thì chỉ có thể coi là ảnh kinh dị đã che mờ thôi."
Thẩm Thư Dịch cũng không ngờ mình vừa phải đi rửa tai, lại vừa phải đi rửa mắt. Quay xong bằng chứng, Thẩm Thư Dịch thuận tay gửi ngay cho Mia. Cậu không muốn trực tiếp lôi Hứa Minh Trạch ra ngoài là vì nghĩ chuyện này nên giải quyết riêng tư thì tốt hơn. Làm rùm beng lên thì người mất mặt là Mia.
Thẩm Thư Dịch quay xong là đi ngay, không muốn nán lại cái nơi quỷ quái này thêm giây nào nữa, tránh cho lát nữa lại phải vào bệnh viện kiểm tra toàn thân. Ngờ đâu vừa đi được vài bước, Hứa Minh Trạch đã xông ra, nắm chặt lấy cánh tay Thẩm Thư Dịch.
Thẩm Thư Dịch theo phản xạ hất văng gã ra: "Đừng có động tay động chân với tôi!"
Hứa Minh Trạch hít một hơi sâu, nói: "Cậu ba, cậu ba cậu nghe tôi nói, chuyện này là tôi làm sai. Cậu đừng nói với Mia, đám cưới hôm nay của chúng tôi vẫn phải tiếp tục tiến hành."
Thẩm Thư Dịch chẳng buồn để tâm đến hắn: "Muộn rồi, tôi gửi cho Mia rồi."
Cậu xoay người định bỏ đi, nhưng Hứa Minh Trạch đã đỏ mắt, lách người chặn trước mặt Thẩm Thư Dịch. Thấy hôn lễ hôm nay có nguy cơ đổ vỡ, gã cũng chẳng còn sợ đắc tội với Thẩm Thư Dịch nữa.
Hứa Minh Trạch nghiến răng: "Đưa điện thoại cho tôi!"
Thẩm Thư Dịch đảo mắt khinh bỉ, chẳng thèm đếm xỉa đến gã mà tiếp tục bước tới. Hứa Minh Trạch nảy ra ý định xấu, lao mạnh lên cướp điện thoại của cậu. Thẩm Thư Dịch nhanh chân hơn một chút, khẽ nghiêng người né tránh khiến Hứa Minh Trạch không kịp hãm đà, ngã nhào xuống đất.
Cùng lúc đó, Mia nhận được tin nhắn của Thẩm Thư Dịch liền vội vàng chạy tới. Cô vẫn đang mặc váy cưới, nụ cười trên mặt đã biến mất hoàn toàn. Cô nhìn Hứa Minh Trạch một cái, rồi lại nhìn sang cô phù dâu.
Gương mặt Mia lập tức trở nên dữ tợn. Hứa Minh Trạch vừa bò dậy đã bị cô giáng một cái tát nảy lửa: "Đồ khốn nạn!"
Hứa Minh Trạch bị đánh đến lệch cả mặt. Mia quay sang nhìn lạnh lùng cô phù dâu, người phụ nữ tự xưng là bạn thân của mình.
Lại thêm một cái tát nữa.
Mia suy sụp: "Tôi đối xử với hai người tốt như thế, tại sao hai người lại phản bội tôi? Lại còn ngay trong ngày cưới! Anh rõ ràng đã hứa với tôi là anh sẽ không tái phạm nữa mà!"
Thẩm Thư Dịch đứng một bên thầm nghĩ, thì ra là ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt.
"Mia, em nghe anh giải thích đã." Hứa Minh Trạch hốt hoảng lên tiếng.
"Giải thích cái gì?" Thẩm Thư Dịch cười lạnh: "Giải thích là anh vô tình bị ngã, rồi dưới tác động của trọng lực nên ngã nhào lên người quý cô đây, sau đó hai người thuận tiện vô tình cởi hết quần áo ra, anh định đứng dậy thì lại ngã tiếp? Cứ thế trong nửa tiếng đồng hồ anh ngã vài trăm lần à?"
Cách ví von của Thẩm Thư Dịch thực sự quá sinh động, hình ảnh hiện ra mồn một trong đầu.
Trong lòng Mia vốn còn lóe lên ý định hay là tha thứ cho Hứa Minh Trạch một lần, quá tam ba bận, biết đâu sau khi kết hôn gã ta sẽ tu tâm dưỡng tính. Nhưng nghe những lời của Thẩm Thư Dịch, Mia hoàn toàn tuyệt vọng.
"Tôi không muốn nghe anh giải thích nữa, cuộc hôn nhân này tôi không kết nổi, chúng ta ly hôn."
Hai chữ ly hôn vừa thốt ra, Hứa Minh Trạch không ngồi yên được nữa, gã quay sang nhìn Thẩm Thư Dịch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!