Thẩm Thư Dịch từ nhỏ đã chứng kiến quá nhiều chuyện trong cái vòng tròn này. Khi đã giàu sang và quyền lực đến mức như bọn họ, hôn nhân vốn dĩ không còn do bản thân tự quyết định nữa. Ngay cả Thẩm Thư Dịch cũng không ngoại lệ. Sau khi kết hôn, hai bên tương kính như tân, ông ăn chả bà ăn nem đã là kết cục tốt đẹp nhất rồi. Thậm chí có những cặp vợ chồng còn xé rách mặt nhau, vì nhân tình của mỗi bên mà ra tay đánh đấm, náo loạn trên các mặt báo Hồng Kông cũng là chuyện thường tình.
Có một tiểu tam đã là tốt, có những người còn lôi ra được cả tiểu tư, tiểu ngũ, tiểu lục. Mấy người bác của Thẩm Thư Dịch chính là ví dụ điển hình, ngoài người vợ cả cưới từ thuở cơ hàn, họ còn có cả phòng nhì, phòng ba. Chế độ hôn nhân ở Vân Cảng là một vợ một chồng, nhưng vì những nguyên nhân lịch sử đặc thù, thế hệ trước vẫn có rất nhiều trường hợp cưới m
ấy phòng vợ về nhà.
Thẩm Thư Dịch thấy quá nhiều rồi, nhưng cậu không ngờ có ngày chuyện này lại rơi trúng đầu mình.
Bạn gái? Thẩm Thư Dịch cười khẩy trong lòng.
Hay lắm, hay cực kỳ luôn ấy chứ, còn chưa kết hôn mà nhân tình của anh chồng hờ đã tìm tới tận cửa rồi ^ ^.
"Cô bảo, cô là bạn gái của Triệu Duật Hành?"
Nửa ngày sau, khi đã tiêu hóa xong chuyện này, Thẩm Thư Dịch mới mở lời.
"… Đúng vậy." Tiêu Mân nhìn Thẩm Thư Dịch, trong lòng cũng không khỏi nghi hoặc.
Bình thường bạn trai có vài người anh em thân thiết cũng là chuyện thường, nhưng người trước mặt này lại đẹp đến mức khiến cô ta cảm thấy bất an. Đàn ông đức hạnh thế nào thì ai cũng biết. Để một người bạn xinh đẹp nhường này ở bên cạnh —— ai mà biết là loại bạn gì chứ?
Tiêu Mân nặn ra một nụ cười, hỏi: "A Hành… vẫn chưa về nhà sao?"
Úi trời. Nghe mà xem.
Thật mập mờ làm sao, còn gọi A Hành nữa cơ đấy. Ngay cả cậu đây còn chưa bao giờ bị Triệu Duật Hành bắt gọi như thế đâu ^ ^.
Cái tên họ Triệu chết tiệt kia, một bạn trai, một bạn gái, chế độ một vợ một chồng được anh vận hành mượt quá nhỉ?
Thẩm Thư Dịch không rõ lúc này mình đang có tâm trạng gì, giống như kiểu tức giận đến mức phát điên nhưng lại đột nhiên bình tĩnh đến lạ kỳ để đối mặt với tất cả. Cho đến tận bây giờ cậu vẫn chưa xông tới tát Triệu Duật Hành một bạt tai, Thẩm Thư Dịch cảm thấy đây đúng là kỳ quan thứ chín của thế giới.
Sau câu nói đó, bầu không khí ở cửa trở nên im lặng.
Giác quan thứ sáu của Tiêu Mân ngày càng mãnh liệt, sự hiện diện của Thẩm Thư Dịch quá lớn, vẻ đẹp của cậu sắc sảo đến mức gần như mang tính tấn công. Cô ta nhận ra mọi chuyện có lẽ phức tạp hơn mình tưởng. Tiêu Mân du học ở nước ngoài, mới bắt đầu hẹn hò với bạn trai từ năm nay.
Trước đây, Tiêu Mân luôn biết đến sự hiện diện của Triệu Duật Hành, nhưng đối phương luôn tỏ thái độ hờ hững với cô. Vốn tưởng rằng mình đã hết cơ hội, nhưng sự việc bỗng xoay chuyển bất ngờ. Mấy tháng trước vì không cam lòng, cô lại nhờ ba mẹ mình kết nối giúp. B mẹ cô là sếp của bác Triệu Duật Hành, nhờ mối quan hệ này mà cô dễ dàng tiếp cận hắn hơn những cô gái khác.
Thực ra Tiêu Mân đã chuẩn bị sẵn tâm lý dã tràng xe cát. Cô từng nhìn thấy Triệu Duật Hành từ xa một lần, cảm giác rung động khi đó đến tận bây giờ vẫn còn nhớ rõ. Vạn lần không ngờ tới, lần kết nối này Triệu Duật Hành lại chịu để mắt đến cô. Hắn không chỉ kết bạn WeChat mà hai người còn duy trì liên lạc mỗi ngày, cuối cùng đã xác nhận quan hệ yêu đương vào tháng trước.
Cũng chính vì lý do này mà Tiêu Mân không còn tâm trí đâu để du học nữa, cô thu dọn hành lý, kết thúc chương trình học sớm để về nước. Trước đây cô từng thấy Triệu Duật Hành gửi ảnh cho mình trên WeChat, địa chỉ hiển thị chính là khu chung cư này. Với ý định tạo cho bạn trai một sự bất ngờ, cô cũng không hỏi địa chỉ cụ thể. Lúc nãy dưới lầu hỏi thăm bảo vệ mãi mới tìm được đến tòa nhà này.
Vậy nên mới dẫn đến cảnh tượng trước mắt.
Trong vài giây ngắn ngủi, Tiêu Mân thậm chí bắt đầu nghi ngờ có phải mình đã tìm nhầm cửa rồi không?
Hoặc giả là trên đời này thực sự có chuyện trùng hợp đến thế, trong cùng một khu chung cư có thể có hai người trùng cả họ lẫn tên.
Thẩm Thư Dịch bình thản nhìn cô ta, nhưng chẳng hiểu sao Tiêu Mân vốn đang đứng trước nhà bạn trai mình mà lúc này lại bị nhìn đến mức chột dạ và bối rối.
"Xin lỗi, khi nào anh ấy về, cậu có thể nhắn anh ấy gọi lại cho tôi một cuộc điện thoại được không? Cứ nói là hôm nay tôi về nước nên đến tìm anh ấy."
Thẩm Thư Dịch không nói lời nào, vẫn giữ vẻ lạnh lùng khó gần như cũ. Tiêu Mân không chịu đựng nổi bầu không khí này nữa, đành quay người rời đi.
"Làm phiền rồi."
Cô ta bước vào thang máy, lấy điện thoại ra nhắn tin cho "Triệu Duật Hành".
[Anh đang ở nhà hay ở công ty? Em đang ở khu chung cư tìm anh, nhưng trong nhà anh có một người đàn ông lạ mặt, em nghĩ tốt nhất anh nên giải thích cho em chuyện này là thế nào?? (biểu tượng mặt cười gượng)]
Phía bên "Triệu Duật Hành" trả lời rất nhanh, thậm chí có phần hoảng loạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!