Tương tự, sau khi làm động tác bắn pháo hoa tay tặng Triệu Duật Hành tối hôm đó, mấy ngày nay Thẩm Thư Dịch cứ liên tục hồi tưởng lại.
Trời ơi. Mình đúng là bậc thầy mà. Thẩm Thư Dịch ơi, mày đúng là sinh ra đã biết cách yêu thương người khác, thế này mà không làm Triệu Duật Hành cảm động đến chết mới lạ. Cũng may mình là người thanh cao không đi nuôi cá, chứ với kỹ năng tán trai này, chẳng phải chỉ cần ngoắc tay là đàn ông đổ rạp hết sao?
"Khục khục khục khục khục, hi hi hi hi hi hi." Cậu nằm trên giường phát ra những tiếng cười kỳ quái như vậy.
Tiểu Mỹ lo lắng nhìn qua khe cửa, thấy Thẩm Thư Dịch đang ôm chăn lăn lộn, thỉnh thoảng còn trùm đầu kín mít phát ra tiếng cười quái đản, lo âu nói: "Cậu chủ không sao chứ? Từ lần đi Tam Hà Loan về đến giờ cứ như vậy suốt."
"Không sao đâu." Chú Lâm vỗ vai an ủi Tiểu Mỹ: "Cậu chủ làm vậy chắc chắn là có nguyên do của mình."
Thực ra, việc Triệu Duật Hành không phải con ruột nhà họ Triệu vẫn khiến Thẩm Thư Dịch khá sốc. Thảo nào hắn đẹp trai đến mức trông như ở một layer hoàn toàn khác so với nhà gã em họ, hóa ra vốn dĩ chẳng chung một bộ gen.
Thế nhưng, nghi vấn lại ập đến. Thẩm Thư Dịch trầm tư: "Nếu Triệu Duật Hành không phải con ruột nhà họ Triệu, vậy chuyện liên hôn là thế nào?"
Cậu vừa mới bắt đầu nghiên cứu vấn đề này thì Thẩm Luật đã gọi điện đến, lệnh cho cậu lập tức cuốn xéo đi làm. Kể từ khi Thẩm Luật không còn canh chừng gắt gao, việc đi làm của Thẩm Thư Dịch trở nên rất thất thường, kiểu ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới. Mọi loại phép trong chế độ chấm công của Anh Hoa đều bị cậu dùng sạch sành sanh, từ nghỉ ốm, nghỉ việc riêng cho đến nghỉ phép năm. Mấy chuyện này Thẩm Luật đều nhắm mắt cho qua.
Hôm nay, lúc Thẩm Luật đến chỗ CEO chi nhánh để kiểm tra vấn đề chuyên cần của Thẩm Thư Dịch, vừa nhìn một cái liền thấy thằng nhóc chết tiệt này thế mà dám xin nghỉ đẻ!
Vị CEO kia đương nhiên biết Thẩm Thư Dịch là cậu ba của tập đoàn, là cục cưng của Chủ tịch. Anh ta á, đừng nói là xin nghỉ đẻ, dù có xin nghỉ tang cho chính mình thì CEO cũng chẳng dám không phê duyệt.
"Hả? Em xin nghỉ đẻ cho ai? Anh hỏi em đó? Em đẻ cho ai?!" Thẩm Luật gầm thét trong điện thoại với vẻ hung dữ, Thẩm Thư Dịch thì bĩu môi, ngoáy ngoáy tai, chuẩn bị giở trò giả câm giả điếc.
"Em lập tức cút đi làm cho anh, nghe thấy chưa!" Thẩm Luật quát tháo: "Nếu không thì trong vòng mười tháng tới, em phải lòi ra được đứa trẻ trong bụng cho anh!"
Bị Thẩm Luật rống vào mặt, Thẩm Thư Dịch cũng cuống lên: "Đẻ thì đẻ! Anh đã nghĩ xong tên cho cháu trai anh chưa?"
Thẩm Luật hít một hơi thật sâu, nhìn điện thoại với vẻ không thể tin nổi. Được lắm, quyết tâm trốn việc của thằng nhóc này lớn đến mức này cơ à.
"Nửa tiếng nữa." Thẩm Luật lạnh lùng nói: "Đợi anh ở Thiển Thủy Loan. Hôm nay hoặc là gậy của anh gãy, hoặc là chân của em gãy."
"Được rồi anh trai, không nói chuyện với anh nữa, thật là làm mất thời gian đi làm của em quá." Thẩm Thư Dịch dứt khoát cúp máy cái rụp!
"Tôi hận Thẩm Luật!"
Lúc rời khỏi Thủy Loan Nhất Hào, Thẩm Thư Dịch đã để lại một câu như vậy. Cậu nhìn chú Lâm, vẻ mặt tức tối đến cực điểm: "Lát nữa chú nhất định phải bảo với cái người họ Thẩm kia, đây là con nói đấy!"
Ngay cả tên cũng chẳng thèm gọi nữa, xem ra lần này Thẩm Thư Dịch thực sự nổi giận rồi. Chú Lâm nhìn hai anh em họ đấu khẩu từ bé đến lớn, biết rõ đây chỉ là trò đùa nghịch của hai người nên chỉ hì hì gật đầu.
"Dạ thưa cậu chủ."
"Nhất định phải nói đó!" Thẩm Thư Dịch đã ngồi lên chiếc Rolls
-Royce nhưng vẫn còn bám cửa xe dặn dò chú Lâm: "Còn phải bắt chước đúng biểu cảm của con nữa! Hung dữ, tuyệt vọng, và sự thất vọng tràn trề đối với cái người họ Thẩm kia! Trong sự thất vọng còn phải mang theo nét bi lương! Nói với Thẩm Luật là lần này con thực sự sẽ không tha thứ cho ảnh đâu, trừ khi ảnh mua cho con viên kim cương hồng hình lê 8.41 carat trong buổi đấu giá của Sothebys tuần tới, và phải thanh toán luôn phí bao phòng tổng thống cả năm sau ở tầng 58 khách sạn Peninsula cho con!"
Có thể nói một lèo chi tiết đến vậy, ắt hẳn là đã tính toán từ lâu rồi. Chỉ là để bắt chước được cái biểu cảm đa tầng như cậu nói thì chắc phải cần đến trình độ diễn xuất của Ảnh đế, chú Lâm chỉ có thể nói mình sẽ cố gắng hết sức.
Chú Lâm gật đầu: "Tôi sẽ nói lại, cậu chủ."
Thẩm Thư Dịch vẫn chưa yên tâm: "Chú phải nói là con đang đau lòng muốn chết đó!"
Chú Lâm hiền từ đáp: "Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi."
Lúc này Thẩm Thư Dịch mới hài lòng rời đi.
Nghĩ đến bộ mặt tư bản độc ác của Thẩm Luật, cậu vẫn thấy buồn nẫu ruột! Haiz, những ngày tháng ăn nhờ ở đậu thế này bao giờ mới kết thúc đây TUT!
Thẩm Thư Dịch mang tâm trạng vạn phần tuyệt vọng đi làm. Trên đường đi, cậu gọi điện mách lẻo với Triệu Duật Hành. "Trên đời này sao lại có người anh ruột như vậy chứ? Kiểu gia đình nào mới đào tạo ra được một con robot tư bản máu lạnh vô tình như vậy? Ảnh có còn coi trọng tình thân không hả, tình anh em nhà giàu lẽ nào định sẵn là phải tàn sát lẫn nhau thế này sao?"
Triệu Duật Hành nghe cậu than vãn một tràng dài, cảm thấy cậu đáng yêu đến mạng cũng chẳng cần. Nhưng hắn không dám cười thành tiếng, sợ Thẩm Thư Dịch lại thẹn quá hóa giận. Thế là hắn vừa xem hợp đồng vừa an ủi: "Nếu không muốn đi làm, hay là em sang chỗ tôi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!