Như bị ma xui quỷ khiến, Triệu Trình rút điện thoại ra ghi lại cảnh tượng này.
Gã bừng tỉnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, chột dạ nhìn quanh quất như kẻ trộm, thấy không ai chú ý mới thôi. Triệu Trình vội vàng thúc giục ba mẹ: "Nhanh lên, nhanh đi thôi, đừng ở đây nữa."
Nói xong, gã chạy lạch bạch xuống lối thoát hiểm rồi biến mất ở cuối hành lang.
Trong phòng bệnh, Triệu Phúc Xương đã tỉnh lại.
Ông ho khẽ một tiếng, Thẩm Thư Dịch mới giật mình sực tỉnh, nhận ra mình đang đeo bám chặt chẽ trên người Triệu Duật Hành. Thế này thì mất giá quá!
Thẩm Thư Dịch vội vàng đẩy Triệu Duật Hành ra, đẩy một cái mà hắn còn chẳng nhúc nhích!
"Họ Triệu kia!"
Lúc này Triệu Duật Hành mới như choàng tỉnh khỏi giấc mộng mà buông tay. Khi đã giãn ra một khoảng cách, hắn mới rũ mắt nhìn kỹ bộ đồ hôm nay của Thẩm Thư Dịch, tinh tế lãng mạn, tinh nghịch mà tao nhã, hút mắt đến mạng người.
"Em mặc thế này rất đẹp."
Xì. Khéo mồm khéo miệng. Thử hỏi Thẩm Thư Dịch mặc cái gì mà không đẹp?
"A Hành, con đến rồi à." Ông nội Triệu gọi từ trên giường bệnh.
Thẩm Thư Dịch mấy ngày nay đang sắm vai cháu dâu hiếu thảo kiểu mẫu, nghe vậy lập tức chọc nhẹ vào eo Triệu Duật Hành: "Ông gọi anh kìa, mau qua đó đi."
Triệu Phúc Xương ngồi trên giường bệnh, nắm lấy tay Triệu Duật Hành: "Lâu lắm mới thấy mặt con. Lúc con vắng mặt, toàn là Tiểu Thư chăm sóc ông đấy."
Thẩm Thư Dịch liền phối hợp nở nụ cười ngoan ngoãn. Thẩm Thư Dịch ơi là Thẩm Thư Dịch, mày thực sự đã hy sinh quá nhiều cho cái tổ ấm còn chưa thành hình này rồi!
"Hai đứa công việc bận rộn. Đều tại ông không tốt, già rồi còn bệnh tật, làm phiền hai đứa trẻ các con phải chăm nom."
"Ông nội, đừng nói vậy." Trong lòng Triệu Duật Hành thấy xót xa.
"Sức khỏe của ông thế nào không quan trọng." Triệu Phúc Xương kéo tay Thẩm Thư Dịch: "Tiểu Thư là một đứa trẻ có hiếu, chỉ cần hai đứa sống tốt với nhau, ông có sống ít đi vài năm cũng chẳng sao."
Triệu Duật Hành là kiểu người lầm lì, không biết nói lời tình cảm, nghe vậy chỉ im lặng. Hắn không biết phải an ủi ông nội thế nào, trong lòng chỉ thấy đắng ngắt.
Thẩm Thư Dịch thì hoàn toàn ngược lại, vừa nghe ông nói thế, cậu liền tuôn ra một bài như đã thuộc lòng: "Như vậy sao được, ông nội, ông mà nghĩ vậy thì lúc con và A Hành kết hôn, ai ngồi mâm chính? Ai uống rượu mừng? Ai đưa lì xì lớn cho con đây?"
Lời Thẩm Thư Dịch nói vừa hóm hỉnh lại vừa giống như đang nũng nịu, cậu còn xoay xoay cổ tay: "Còn cả vòng vàng nữa, thiếu cái đó là con thực sự không sống nổi với Triệu Duật Hành đâu. Vì hạnh phúc sau này của A Hành, ông cũng phải sống thêm hă ba mươi năm nữa chứ ạ?"
Triệu Phúc Xương nghe xong thì cười lớn.
Triệu Duật Hành liếc nhìn cậu, khóe miệng cũng thoáng hiện nét cười dịu dàng.
Triệu Phúc Xương không nhắc đến chuyện sống chết nữa, Thẩm Thư Dịch tranh thủ nhắn tin cho Triệu Duật Hành: [Thấy sao hả? (Đeo kính râm)]
Điện thoại rung lên, Triệu Duật Hành nhìn thấy tin nhắn và gương mặt đắc ý của Thẩm Thư Dịch, hắn khẽ cười.
[Bái phục.]
[Cái nhà này không có đại nhân Thẩm Thư Dịch là không xong rồi.]
Biết thế là tốt ^ ^.
Giải quyết xong chuyện chuyển viện cho Triệu Phúc Xương, tảng đá lớn trong lòng Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng hạ xuống.
Ca phẫu thuật của ông được sắp xếp vào tháng Mười, nếu sau phẫu thuật hồi phục tốt, ước chừng có thể ra viện ngay trước Tết để tham dự đám cưới của cậu và Triệu Duật Hành.
Đúng vậy, chính xác là thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!