Năm đó sau khi mua lại Thủy Loan Nhất Hào, Ông cụ Thẩm đã không tiếc tay chi gần mười triệu tệ để thiết kế riêng không gian này cho Thẩm Thư Dịch. Đó là một phòng thay đồ hình mái vòm cao gần tám mét, thông tầng trên dưới, có cả cầu thang xoáy và tủ trưng bày lộng lẫy.
Lượng trang sức đá quý đồ sộ được sưu tầm trong đây đôi khi còn đầy đủ hơn cả các mặt hàng hiếm ở sàn đấu giá. Thẩm Thư Dịch có nguyên một bức tường tủ kính chỉ để trưng bày phụ kiện và kim cương gom được từ khắp nơi trên thế giới, trong đó không thiếu những món hàng độc bản lưu truyền từ thời Victoria. Cậu vốn cực kỳ thiên vị các bộ sưu tập thời kỳ đó, nên phong cách cả phòng thay đồ cũng mang đậm nét lãng mạn, thanh lịch và lười biếng của hơi thở Anh – Pháp.
Chiếc nhẫn cưới Chaumet mua ngày hôm nay mà ném vào căn phòng này thì chẳng khác nào một ngôi sao nhỏ lạc giữa cả một dải ngân hà lấp lánh, chẳng có gì nổi bật. Thế nhưng Thẩm Thư Dịch lại đặc biệt thiên vị nó. Cả buổi tối cậu cứ loay hoay dời chỗ này, chuyển chỗ kia trong tủ trưng bày, mưu đồ tìm ra một vị trí đắc địa nhất, dễ đập vào mắt nhất cho cái chiếc nhẫn cưới có thể coi là rẻ tiền nhất trong bộ sưu tập này.
Thẩm Thư Dịch loay hoay ròng rã hai ba tiếng đồng hồ mới thấy thỏa mãn. Hết đặt vào tủ kính lại dời sang bàn trưng bày xoay tròn.
Cho đến khi chú Lâm ở ngoài gọi: "Cậu chủ, nước nóng đã chuẩn bị xong rồi, có thể đi tắm bồn được rồi."
Thẩm Thư Dịch mới lưu luyến nhìn cái cuối cùng, bước ra khỏi phòng thay đồ để lên bồn tắm ở tầng hai.
Ba giây sau.
Thẩm Thư Dịch quay ngoắt trở lại, lấy chiếc nhẫn cưới đang nằm trên lớp nhung thiên nga mềm mại đeo thẳng vào ngón áp út.
"Thôi cứ đeo đi tắm cùng luôn vậy! Dù sao kim cương cũng chống nước mà."
Tắm xong, Thẩm Thư Dịch lại tháo nhẫn ra, đặt lên bàn trưng bày. Tiểu Mỹ thấy thế liền hỏi: "Cậu chủ, cậu không mang nhẫn vào phòng ngủ sao ạ?"
"Không cần, cứ để đây đi." Để trong phòng ngủ thì ra thể thống gì, làm như cậu coi trọng cái cuộc liên minh hôn nhân với Triệu Duật Hành này lắm không bằng!
Tiểu Mỹ gật đầu: "Dạ cậu chủ."
Thẩm Thư Dịch liếc nhìn nốt cái cuối rồi mới hài lòng trở về phòng ngủ tầng ba đi ngủ. Vạn vật im lìm, bóng đêm vây quanh.
Năm phút sau, Thẩm Thư Dịch đột ngột mở bừng mắt.
"Chết rồi, hình như ban nãy mình đặt cái nhẫn hơi bị lệch một tí thì phải!"
Thẩm Thư Dịch tung chăn bật dậy khỏi giường, chân trần chạy "bạch bạch bạch" xuống lầu. Tiểu Mỹ đang lau tay vịn cầu thang, thấy thế liền chào: "Chào buổi tối cậu chủ!"
Cô hơi ngạc nhiên, chẳng phải cậu chủ vừa mới đi ngủ rồi sao?!
"Buổi tối tốt lành."
Thẩm Thư Dịch chui tọt vào phòng thay đồ, chỉnh cho chiếc nhẫn cưới trên bàn trưng bày thật ngay ngắn, rồi nheo mắt ngắm nghía một hồi.
Lần này chắc là ổn rồi đấy.
Lên lầu, đi ngủ, đi ngủ thôi.
…
Mười phút sau, Thẩm Thư Dịch lại một lần nữa mở bừng mắt.
"Nãy mình có quên lau chùi trước khi ngủ không nhỉ? Cứ thấy như nó hơi bám bụi ấy."
Thẩm Thư Dịch lại tung chăn xuống giường, chạy "bạch bạch bạch" về phía phòng thay đồ.
Tiểu Mỹ đang bắt đầu lau nhà, thấy cảnh này lại chào: " Chào buổi tối cậu chủ… Ơ? Hình như cảnh này tôi thấy ở đâu rồi thì phải?"
"Ừ!"
Thẩm Thư Dịch chẳng thèm quay đầu, lao thẳng vào phòng thay đồ, nhấc chiếc nhẫn cưới trên kệ lên lau đi lau lại. Viên kim cương tỏa sáng lấp lánh, Thẩm Thư Dịch hài lòng ngắm mãi không thôi.
Đúng là nhẫn cưới do chính tay mình chọn có khác, gu thẩm mỹ đỉnh cao thật sự.
Được rồi Thẩm Thư Dịch, nhìn nó cái cuối cùng thôi, mày phải đi ngủ rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!