Chương 43: (Vô Đề)

Đêm hôm đó, Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng phải chấp nhận sự thật phũ phàng rằng mình sắp gả cho một người đàn ông bình thường (dù là một đại soái ca).

Bắt đầu từ chín giờ tối, cậu đã ngồi lì trong phòng thay đồ để thực hiện nghi thức chia tay với đám đồ hiệu và trang sức kim cương của mình. Không gian tràn ngập sự chân thành thiết tha và nước mắt lã chã.

Thẩm Thư Dịch nhấc từng món lên, rồi lại nghẹn ngào đặt xuống.

"Diana à, em còn nhớ lần đầu chúng mình gặp nhau là một đêm mưa ở London không? Lúc đó anh thực sự thấy em là thứ xinh đẹp nhất trên đời này…"

"Iris à, trong bao nhiêu viên kim cương, anh yêu em nhất, vì em là viên kim cương xanh Sri Lanka đầu tiên anh có được năm mười tám tuổi…"

"Còn Solene nữa, anh sẽ không bao giờ quên hôm ấy để được đi đấu giá đón em về, anh đã phải khổ sở cầu xin Thẩm Luật đến mức nào. Trời ơi, đêm đó mưa ở đại bản doanh rơi suốt cả đêm, cũng giống như tâm trạng của người cha này khi phải rời xa các con hôm nay vậy… Hu hu hu…"

Đôi mắt Thẩm Thư Dịch biến thành hình trứng ốp la, sóng mắt dập dềnh, bên trong chứa chan toàn là những giọt lệ sầu thương. Cậu hít mũi một cái thật mạnh, rồi bắt đầu gào khóc thảm thiết, sau đó là tiếng nấc nghẹn ngào không thành tiếng.

Đúng là người nghe thấy phải đau lòng, kẻ nhìn thấy phải rơi lệ.

"Cậu chủ lúc nào cũng thế này ạ?" Cô giúp việc Tiểu Mỹ đứng ngoài cửa nói không nên lời.

Chú Lâm cười hì hì: "Quen là được thôi, tính tình cậu chủ vốn hoạt bát như vậy mà."

Hoạt bát? Đây rõ ràng là đang lên cơn mà chú Lâm ơi, chú tỉnh lại đi chú Lâm, đừng có nuông chiều quá mức nữa chú Lâm ơi!!

"Cậu chủ còn đặt tên cho từng viên kim cương nữa ạ?" Tiểu Mỹ cảm thấy chấn động vô cùng, cái này có khác gì công chúa trong truyện cổ tích đâu!

"Đúng vậy." Chú Lâm nói: "Mọi món đồ xa xỉ mà cậu chủ sở hữu từ nhỏ đến lớn đều có một cái tên riêng."

Tiểu Mỹ: "?"

Tiểu Mỹ thầm nghĩ đây là đại nghiệp kiến quốc của giới xa xỉ hay sao, còn cậu chủ là quốc vương của cái vương quốc đồ hiệu đó chắc!

"Tại sao ạ?" Lòng trắc ẩn của Tiểu Mỹ bùng nổ: "Cậu ấy đáng yêu quá."

Trong phút chốc, cô quên mất thân phận người làm thuê, không kìm được coi Thẩm Thư Dịch như em trai để thương yêu một chút.

"Hơ hơ hơ." Tiếng cười của chú Lâm chỉ đơn giản là tiếng cười, không chứa đựng hàm ý gì sâu xa, ông chậm rãi nói: "Cậu chủ nói làm vậy để sau này chỉ cần thiếu mất một viên đá quý thôi, cậu ấy sẽ biết ngay là đứa con nào bị đánh cắp."

Hóa ra đây là cơ chế chống trộm à!!!

Tiểu Mỹ nghẹn lời, nhìn Thẩm Thư Dịch rồi lại nhìn chú Lâm.

"Cái đó… chú Lâm, hay là chúng ta nói với cậu chủ là dù sau này có kết hôn, cậu ấy vẫn có thể mang mấy viên kim cương này đi theo mà?"

"Không cần đâu con."

Tiểu Mỹ: ? Đây vẫn là chú Lâm luôn chiều chuộng cậu chủ hết mực đó sao!

"Con không thấy cậu chủ nhỏ như thế này rất đáng yêu à?" Chú Lâm vui vẻ cười hớn hở.

Đúng là ông già bụng dạ đen tối mà!!

Thẩm Thư Dịch thức trắng một đêm đau lòng đến tan nát, kết quả là sáng hôm sau thức dậy với đôi mắt sưng húp đỏ mọng như hai quả cà chua.

Sáng ra cậu vừa hì hục húp cà phê đen, vừa tích cực lăn trứng gà luộc mà vẫn chẳng cứu vãn nổi nhan sắc đỉnh cao của mình. (Thực ra trông vẫn rất đáng yêu, Tiểu Mỹ còn nảy ra ý nghĩ đại nghịch bất đạo là nhìn cậu giống như sự kết hợp giữa một con thỏ và một con mèo vậy).

Để đảm bảo tính thẩm mỹ, Thẩm Thư Dịch đành đeo kính râm vào.

Tiểu Mỹ ngập ngừng: "Cậu chủ ơi, hôm nay trời âm u mà, đeo kính râm có hơi bị kỳ cục không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!