Chương 42: (Vô Đề)

Trên đời này rốt cuộc phải là loại trai thẳng cực phẩm đến mức nào mới có thể nảy ra ý định kể cái loại truyện đó cho vị hôn thê của mình nghe trước khi ngủ? Đã thế, nhìn vẻ mặt Triệu Duật Hành có vẻ không hề đùa giỡn, vì hắn đã bắt đầu bấm tải file TXT về máy rồi.

Thẩm Thư Dịch liếc xéo qua màn hình điện thoại của hắn, vội vàng nhắm tịt mắt lại: " Zzzzzz…"

Triệu Duật Hành quay đầu qua, đập vào mắt chính là gương mặt đang say giấc nồng của Thẩm Thư Dịch. Đôi lông mi dày cong vút cứ rung rinh liên hồi, nhìn là biết cái trình độ giả vờ ngủ này còn non và xanh lắm.

"Ngủ rồi à?"

Hừ, coi tôi là thằng ngốc chắc? Người ngủ rồi mà còn trả lời anh được à? Nếu đây là một cái bẫy để câu cá thì cũng coi thường con cá này quá rồi đấy.

"Vậy thì tôi hôn em nhé."

Thẩm Thư Dịch bật mở mắt ngay lập tức, hai má đỏ bừng bừng như mông khỉ.

Triệu Duật Hành cười khẩy một tiếng: "Tỉnh rồi à? Chẳng phải vẫn còn tỉnh táo lắm đó sao."

Thẩm Thư Dịch lườm nguýt: "Anh là học sinh tiểu học đó hả?"

Triệu Duật Hành không trêu cậu nữa: "Ngủ đi. Tôi không kể chuyện đêm khuya cho em nghe nữa đâu."

Thẩm Thư Dịch cạn lời nhìn hắn, Triệu Duật Hành bồi thêm: "Thật đó, không đùa nữa, ngủ mau đi."

Thẩm Thư Dịch bảo: "Lúc ngủ tôi không quen có người ngồi ngay bên cạnh, anh cứ lù lù thế này tôi không tài nào chợp mắt nổi."

Triệu Duật Hành ngẩn người: "Thật không?"

"Thật Zzzzzz…"

Xem ra là mệt thật rồi. Thẩm Thư Dịch thậm chí còn chẳng kiên trì nói nốt được chữ cuối cùng.

Triệu Duật Hành lặng lẽ nhìn cậu, ánh trăng ngoài cửa sổ hắt lên gương mặt Thẩm Thư Dịch, trong ánh mắt hắn tràn ngập sự chấp niệm và mê luyến mà chính bản thân hắn cũng chẳng hề hay biết.

Một lúc sau, Triệu Duật Hành với tay lấy chiếc túi xách mà Thẩm Thư Dịch đặt bên cạnh để chiếm chỗ. Thật ra hắn chẳng thể nào hiểu nổi tại sao lần nào ra ngoài Thẩm Thư Dịch cũng phải mang theo mấy cái túi bé tí tẹo, rõ ràng là chẳng đựng nổi cái gì ra hồn.

Hơn nữa, sự thật hiển nhiên là phần lớn thời gian, cái túi của cậu đều nằm chễm chệ trên vai hắn cả.

Triệu Duật Hành đặt cái túi lên bàn, bất thình lình nhìn thấy một thẻ tre nằm chình ình vô cùng lạc quẻ bên trong. Hắn cầm lên xem, dưới ánh trăng mờ ảo, đó chính là một quẻ Hạ Hạ.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thư Dịch tạt qua Thủy Loan Nhất Hào một chuyến.

Thấy đằng nào cũng cầm chắc cái vé đi muộn, cậu thong dong ngâm mình một trận thật sướng đời rồi mới chịu xách mông đi làm. Đến văn phòng, Thẩm Thư Dịch cứ đinh ninh là trên đường lết xác đến chỗ ngồi sẽ bị Jessica túm cổ mắng cho một trận rát mặt.

Tất nhiên cậu chủ Thẩm cũng chẳng phải dạng vừa, cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đại chiến võ mồm ngay tại trận. Nhớ lại lần trước, có một câu chửi Jessica cực gắt mà cậu lỡ nhịp không tung ra kịp, về nhà đã phải nghiền ngẫm lại rất lâu với tâm trạng vô cùng hối hận!

Lần này, Thẩm Thư Dịch đã trang bị tận răng.

Trận chiến này, cậu quyết lấy toàn bộ danh dự của Triệu Duật Hành ra để đánh cược (Thẩm Thư Dịch chưa bao giờ lấy lợi ích của mình ra cược cả, trước đây toàn lấy Thẩm Luật ra thề thôi), nhất định phải cãi thắng cho bằng được!

Thế nhưng, đời không như là mơ, mà còn hài hơn cả kịch.

"Nicole, cậu chưa biết gì sao? Bạn gái của Jessica khoe giàu trên Tiểu Hồng Thư, làm lộ quá trời thông tin của lão, giờ hắn ta lật xe giữa công ty rồi!"

Vừa thấy Thẩm Thư Dịch, đồng nghiệp A đã hớt hải lao tới như vớ được vàng.

Thẩm Thư Dịch kinh ngạc tột độ: "Cái gì?"

Đồng nghiệp B ấn vai Thẩm Thư Dịch ngồi xuống, đồng nghiệp C thoăn thoắt mang một tách cà phê đặt lên bàn, đồng nghiệp D thì chuẩn bị sẵn một đĩa hạt dưa. Bốn người bọn họ ngồi quây lại quanh bàn với tư thế sẵn sàng tác chiến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!