Chương 41: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Gửi xong tin nhắn, Thẩm Thư Dịch cũng chẳng thèm đợi Triệu Duật Hành trả lời mà cất ngay điện thoại vào túi. Thế nhưng, tốc độ phản hồi của Triệu Duật Hành lại nhanh đến bất ngờ.

[Ý em là sao?]

Thẩm Thư Dịch vốn đang hụt hẫng vì bốc phải quẻ Hạ Hạ, thấy Triệu Duật Hành tự dẫn xác đến họng súng, cậu chẳng thèm suy nghĩ mà bắn liên thanh.

[Tại sao không trả lời thẳng vào vấn đề? Cứ nói quanh co lòng vòng, vậy là anh thừa nhận mình là đàn ông xấu xa rồi chứ gì?]

Triệu Duật Hành bất lực: [Tôi không có.]

[Hừ, giờ mới trả lời thì đã muộn rồi!]

Đến lúc này, Triệu Duật Hành đã nhận ra vị đại thiếu gia này đơn giản là đang kiếm chuyện vô cớ.

[Vậy tôi phải làm thế nào để chứng minh mình không phải đàn ông xấu xa?]

Thẩm Thư Dịch: [Mua túi hiệu cho tôi, mua kim cương, mua xe đẹp.]

Triệu Duật Hành: [Được.]

? Đồng ý nhanh thế, anh có bao nhiêu tiền mà đòi mua? Thẩm Thư Dịch nghiêm túc chỉ ra hành vi đáng xấu hổ của đối phương: [Vẽ bánh!]

Triệu Duật Hành đáp: "Không vẽ bánh. Tôi mua cho em thật, em muốn cái gì?"

… Thôi dẹp đi. Lương bổng của Triệu Duật Hành thế nào cậu còn lạ gì nữa, có bấy nhiêu đó mà tháng nào cũng chuyển hết cho cậu rồi. Hắn lấy gì mà mua kim cương? Bán thận à? Thẩm Thư Dịch cũng đâu có nhẫn tâm đến mức đó.

[Tại sao tự dưng lại bảo tôi là đàn ông xấu xa?]

Thẩm Thư Dịch cúi đầu gõ chữ, nói thật lòng: [Vừa nãy ở chùa Bảo Đài tôi bốc phải quẻ Hạ Hạ T_T]

Triệu Duật Hành có thể tưởng tượng ra cái tông giọng mè nheo của cậu khi nói câu này, hắn thấy đáng yêu đến mức tim mềm nhũn: "Em hỏi chuyện gì?"

"Hỏi là lỡ như sau này hai đứa mình kết hôn thì có hạnh phúc không."

Nhịp thở của Triệu Duật Hành khựng lại. Những lời mập mờ kiểu này Thẩm Thư Dịch đã nói rất nhiều lần, nhưng lần nào nghe thấy hắn vẫn không tài nào ngăn được trái tim mình rung động dữ dội.

"Chuyện này em đi hỏi Bồ Tát thì có ích gì, em phải hỏi chính chủ chứ."

Thẩm Thư Dịch: ?

Triệu Duật Hành: [Ví dụ như hỏi tôi này.]

Thẩm Thư Dịch hỏi tiếp: "Vậy anh thấy có hạnh phúc không?"

Triệu Duật Hành: [Có (Icon giơ ngón tay cái tán thành)]

Thẩm Thư Dịch bị hắn chọc cho bật cười thành tiếng.

Lại còn có nữa cơ đấy.

Đúng là miệng lưỡi thế gian, cái đồ dẻo miệng định lừa ai chứ? Kẻ hạnh phúc duy nhất chắc chỉ có Triệu Duật Hành khi lấy được Thẩm Thư Dịch thôi. Còn Thẩm Thư Dịch lấy Triệu Duật Hành á? Cậu sẽ chẳng thể nào hạnh phúc nổi khi phải sống trong cái ổ gián đâu! 

Vị tăng nhân thấy cậu đứng dậy định đi bèn chợt nhớ ra cậu ba lá ngọc cành vàng này cực kỳ hiếm khi ghé thăm chùa Bảo Đài. Nếu lần này đến mà chỉ mang về một quẻ Hạ Hạ rồi đùng đùng nổi giận, thì dự án đại trùng tu chùa vào năm tới của tập đoàn Anh Hoa e là tan thành mây khói mất.

Phải rồi.

Ngay từ đầu tăng nhân đã thấy Thẩm Thư Dịch trông quen quen, đến khi cậu tháo kính râm ra, ông mới nhận ra thanh niên này chính là em trai của Thẩm Luật. Nhà họ Thẩm là thí chủ lớn nhất của chùa Bảo Đài, ngay cả phương trượng cũng không dám đắc tội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!