Giây đầu tiên nhìn thấy tin nhắn, Thẩm Thư Dịch suýt chút nữa là không nhớ ra nổi. Nhưng nhìn thấy cách xưng hô ngày càng thuần thục của Triệu Duật Hành, cậu mới sực tỉnh. Đúng rồi, hình như cách đây không lâu cậu đã lỡ miệng hứa sẽ cho hắn xem ảnh hồi nhỏ của mình.
… Giờ đổi ý còn kịp không nhỉ?
Không phải vì Thẩm Thư Dịch có ít ảnh hồi bé, ngược lại, ảnh của cậu nhiều vô số kể. Không chỉ là ảnh chụp, mà còn có cả phim quay chậm, video, ảnh nghệ thuật, DVD, thậm chí có cả một đội ngũ chuyên nghiệp quay phim tài liệu về quá trình trưởng thành của cậu cho đến tận năm 18 tuổi.
Toàn bộ kho tàng hình ảnh quý giá ghi lại quá trình lớn lên ấy đã được ông nội Thẩm đặc biệt xây hẳn một bảo tàng để lưu giữ. Bạn có tin được không? Trên đời này lại tồn tại một bảo tàng lấy chủ đề là "Con đường trưởng thành của Thẩm Thư Dịch". Nó nằm trên một hòn đảo nhân tạo nhỏ ở miền Nam nước Pháp, nơi Thẩm gia thỉnh thoảng mới tới nghỉ dưỡng.
Ngoài những bản gốc nằm ở bảo tàng, số còn lại đều được sao chép một bản để ở tầng hầm căn biệt thự cổ của Thẩm gia tại Vân Cảng. Thẩm Luật mỗi khi áp lực công việc quá lớn thường sẽ xuống phòng chiếu phim dưới hầm ngồi khoảng hai tiếng đồng hồ — chỉ để thưởng thức những thước phim nhật ký trưởng thành vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu của cậu em trai.
Thẩm Thư Dịch thật sự không hiểu cái thứ đó có gì hay ho để xem. Cậu từng lén vào xem thử hai lần, kết quả là xấu hổ đến mức muốn tan biến tại chỗ ngay lập tức.
Việc cho một người khác xem ảnh quá khứ của mình, đối với Thẩm Thư Dịch mà nói, chẳng khác nào tự tay mở toang cánh cửa dẫn vào vùng lãnh thổ riêng tư nhất. Đây là một hành động đòi hỏi cực kỳ nhiều dũng khí.
Nguyên nhân chẳng có gì cao xa, chỉ đơn giản là hồi nhỏ nhìn cậu ngốc chết đi được! Cho người ta xem ảnh thơ ấu đúng là cực hình mà!!
Thẩm Thư Dịch quyết định dùng chiêu bài cũ giả chết.
Triệu Duật Hành lại gửi tin nhắn tới: [Đừng có giả vờ ngủ.]
Triệu Duật Hành: [Sau 10 giây nữa mà không gửi, tôi sẽ gọi video đấy.]
Thẩm Thư Dịch: ……
[10]
[9]
Mợ nó! Cái tên này còn chơi trò đếm ngược trên WeChat nữa cơ đấy!
[3]
[2]
? Anh bị điên à. 8, 7, 6, 5, 4 của anh bay đâu rồi?? Đếm ngược mà cũng bớt xén công đoạn thế hả?!
[Gửi chưa?] Triệu Duật Hành ôn tồn hỏi.
[Gửi rồi đây.] Thẩm Thư Dịch thấy không trốn được nữa, bèn thăm dò một cách uyển chuyển: [Anh muốn xem ảnh hồi nhỏ đến mức nào? Tôi gửi ảnh siêu âm màu hồi còn trong bụng mẹ được không?]
Triệu Duật Hành: [?]
Triệu Duật Hành: [Thẩm Thư Dịch, làm người thì không nên thất hứa.]
Thẩm Thư Dịch: [ Zzzzz ]
Có lẽ Thẩm Thư Dịch cũng thấy chiêu này dùng nhiều quá sẽ mất linh, nên lại bổ sung thêm một câu: [Tôi là mèo, mà mèo thì có quyền thất hứa.]
Nhìn thấy dòng hồi đáp đậm chất ăn vạ này, Triệu Duật Hành khẽ bật cười. Thẩm Thư Dịch đã không muốn đưa, hắn cũng chẳng ép. Có điều cứ nghĩ đến việc gã tên Nghiêm Trì kia từng được thấy dáng vẻ năm 12, 13 tuổi của Thẩm Thư Dịch, trong lòng hắn chẳng hiểu sao cứ như bị cắm một cái gai, mỗi lần nhớ đến là lại thấy nghẹn ở cổ họng, cực kỳ khó chịu.
Thẩm Thư Dịch sau khi giở trò lươn lẹo mà mãi không thấy Triệu Duật Hành trả lời, trong lòng bắt đầu thấy chột dạ. Chẳng lẽ vì không gửi ảnh mà hắn giận thật rồi?
Thẩm Thư Dịch vốn là một kẻ thích làm mình làm mẩy kỳ cựu, thế nên cậu cực kỳ giỏi trong việc nắm bắt giới hạn của sự nũng nịu.
Nũng nịu một cách đáng yêu thì ai cũng thương, chứ nũng quá đà thì thành em bé khổng lồ chỉ số EQ thấp mất. Thỉnh thoảng cậu cố ý gây chuyện một chút, thực ra trong lòng hiểu rất rõ, chính vì cậu đáng yêu nên mọi người mới tình nguyện nhường nhịn cậu. Thẩm Thư Dịch chính là kiểu thanh niên biết rõ sức hấp dẫn của bản thân và cực kỳ thạo việc tận dụng nó.
Cậu chỉ do dự vài giây, định bụng sẽ hỏi thẳng Triệu Duật Hành xem có phải đang không vui hay không. Nếu đối phương thực sự dỗi, cậu có thể hứa tối về sẽ gửi ảnh, vì hiện tại trong tay cậu đúng là không có sẵn tấm nào hồi nhỏ thật.
Nào ngờ, tin nhắn của Triệu Duật Hành lại vừa vặn gửi tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!