Thẩm Thư Dịch còn chưa kịp trả lời Nghiêm Trì thì đã bị Triệu Duật Hành dọa cho hết hồn.
"Anh nói to vậy làm gì? Tôi có điếc đâu."
"To lắm à?"
Thẩm Thư Dịch ngẫm lại, thực ra cũng bình thường. Có lẽ do cậu đứng gần quá nên mới thấy câu nói đó hơi oang oang. Nhưng quan trọng hơn, chắc là do Thẩm Thư Dịch cảm thấy cái danh xưng này mà nói toẹt ra giữa thanh thiên bạch nhật thì đúng là có hơi ngượng ngùng.
Thế mà Triệu Duật Hành lại có thể thốt ra một cách hùng hồn, chính khí lẫm liệt đến vậy.
Mà khoan… nãy hắn vừa bảo bắt đầu từ bạn bè cơ mà…?
"Lần sau tôi sẽ nói nhỏ hơn." Triệu Duật Hành đáp.
Ánh mắt hắn cuối cùng cũng chịu dời sang Nghiêm Trì, đánh giá người đàn ông này một lượt từ đầu đến chân rồi chìa tay ra: "Tôi là vị hôn phu của Thư Dịch, tôi họ Triệu."
Thẩm Thư Dịch: ?
Cậu kéo kéo vạt áo hắn: "Sao anh lại nói lại lần nữa làm gì?"
"Lần nãy là nói cho em nghe, lần này là nói cho anh ta nghe." Triệu Duật Hành mặt không đổi sắc.
"Nói nhiều lần thế để làm gì?"
"Sợ em quên."
Thẩm Thư Dịch: "?"
Cậu lầm bầm: "Đây là lần đầu anh gặp Nghiêm Trì mà, sao thái độ thù hằn nặng nề thế?"
"Có à?" Triệu Duật Hành vặc lại: "Anh ta đâu phải lần đầu gặp em. Không phải còn gọi em là Nhất Nhất đó sao."
"…"
Thẩm Thư Dịch cạn lời. Hóa ra nãy giờ hắn đang xoắn xuýt cái chuyện này.
Triệu Duật Hành đưa tay ra, nhưng Nghiêm Trì lại chẳng thèm bắt lấy. Bàn tay hắn cứ thế lơ lửng giữa không trung. Triệu Duật Hành không nói gì, nhưng bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên nồng nặc mùi thuốc súng.
Thẩm Thư Dịch cảm thấy bắt đầu đau đầu rồi đấy.
Triệu Duật Hành nhìn cậu, ánh mắt đầy ẩn ý: Sao còn chưa giới thiệu tôi đi?
Thẩm Thư Dịch: "."
Thẩm Thư Dịch mở lời: "Anh ấy là vị hôn phu của em." Câu này là nói với Nghiêm Trì.
"Còn đây là…" Câu này là nói với Triệu Duật Hành.
Một người anh thứ không cùng huyết thống? Người bạn thanh mai trúc mã thuở nhỏ? Trong thoáng chốc, Thẩm Thư Dịch thực sự chẳng biết phải giới thiệu Nghiêm Trì thế nào cho phải.
Vài giây sau, cậu mới lên tiếng: "Một người bạn cũ của tôi."
Đây là thân phận phù hợp nhất mà Thẩm Thư Dịch có thể nghĩ ra cho Nghiêm Trì. Thực lòng mà nói, nếu có thể, cậu hy vọng cả đời này đừng bao giờ gặp lại hắn ta nữa. Ý nghĩ này nảy sinh không hẳn vì cậu hận hắn ta thấu xương, mà đơn giản vì cậu là kẻ cực kỳ hay thù vặt.
Năm đó Nghiêm Trì bị phanh phui chuyện thích cậu, cuối cùng cậu mới vỡ lở ra rằng tất cả chỉ là một âm mưu tồi tệ mà hắn ta và bạn bè bày ra để nhắm vào tài sản nhà họ Thẩm. Chuyện đó đến nay đã trôi qua bảy năm. Nghiêm Trì bị tống đi nước ngoài năm cậu mười lăm tuổi, và Thẩm gia cũng đã xử lý vụ việc này một cách nghiêm khắc.
Bây giờ Thẩm Thư Dịch đã trưởng thành, không có nghĩa là cậu đã nguôi ngoai hay tha thứ, chỉ là cậu biết giữ thể diện hơn trước. Gặp lại Nghiêm Trì, cậu sẽ không còn tặng cho hắn ta một đấm như hồi nhỏ nữa.
Định nghĩa bạn cũ khiến Nghiêm Trì sững sờ trong giây lát. Hắn ta khẽ nhếch môi, bắt tay Triệu Duật Hành xem như lời đáp lễ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!