Tại quầy y tá, bác sĩ Trần dặn dò: "Chân trái hồi phục kha khá rồi đấy, nhưng mấy ngày tới vẫn phải chú ý đừng để dính nước. Lúc đi lại thì cố gắng dồn lực vào chân phải, à đúng rồi, mấy cái môn vận động mạnh với tập gym thì dẹp ngay đi nhé."
Ông còn định bồi thêm vài câu nữa, thì bỗng nhiên ngoài hành lang rộ lên một đợt xôn xao nhè nhẹ.
Cô y tá trẻ vốn đang cúi đầu cắm cúi ghi chép giờ cũng ngẩng phắt dậy nhìn chằm chằm về phía cửa thang máy. Cái cảnh tượng náo động này mấy ngày nay cứ phải gọi là xảy ra như cơm bữa.
Bác sĩ Trần cùng Triệu Duật Hành đồng loạt nhìn theo, quả nhiên, Thẩm Thư Dịch đã xuất hiện ở hành lang.
"Nếu lúc em tìm mạch máu cho bệnh nhân mà cũng nỗ lực như lúc ngắm trai đẹp thế này, thì tôi đã phải quỳ xuống tạ ơn trời đất rồi."
Cô y tá đỏ bừng mặt, vội vàng thu hồi tầm mắt.
Khổ quá, có phải em muốn nhìn đâu. Tại người ta đẹp trai quá, mắt nó cứ tự động dính vào ấy chứ, không nhịn nổi!!
So với kiểu đẹp trai nam tính điển hình, đường nét góc cạnh sạch sẽ của Triệu Duật Hành, thì cô y tá cùng hội chị em rõ ràng là mê mẩn kiểu mỹ nhân tinh tế như búp bê sứ trắng giống Thẩm Thư Dịch hơn. Tóc đen mắt huyền, khí chất lại còn thanh lệ pha chút kiêu kỳ lạnh lùng.
Đám y tá mỗi lần thấy cậu là lại không kiềm chế được mà gào thét vợ ơi, vợ à loạn xạ trong lòng.
Trời đất ơi! Thế này mới là cực phẩm chứ, ăn đứt mấy cái nhan sắc có hạn trong showbiz mà các cô vẫn hay đu. Hằng ngày phải gồng mình lên khen thần tượng đẹp trai, các cô cũng diễn mệt lắm rồi. Cần lắm những nhan sắc thực lực thế này để rửa mắt, xin cảm ơn.
Bác sĩ Trần liếc nhìn Triệu Duật Hành, trêu chọc: "Bạn~ bè~ của cậu đến kìa."
Nhìn cái bộ dạng nháy mắt ra hiệu của bác sĩ Trần là biết ngay trong bụng ông chẳng chứa lời nào tử tế rồi.
Về mối quan hệ giữa mình và Thẩm Thư Dịch, Triệu Duật Hành cũng thấy hoang mang. Rõ ràng trông hai người thanh thanh bạch bạch như thế, tại sao ai ai cũng hiểu lầm vậy? Chẳng lẽ nhìn hắn không giống trai thẳng à?
"Thực sự chỉ là bạn bè thôi." Triệu Duật Hành giải thích. Ít nhất là cho đến thời điểm hiện tại, giữa hai người vẫn chưa có chuyện gì xảy ra cả.
Bác sĩ Trần "ồ" lên một tiếng, biểu cảm càng thêm thâm thúy: "Ừm, bạn bè, tôi tin rồi. Cái kiểu bạn bè mà nửa đêm ngủ mơ gọi tên người ta đến bốn năm bận chứ gì. Lần cuối tôi thấy cảnh này là lúc Quýt mập (Hoàng đế Ung Chính) sốt cao không dứt, miệng cứ gọi Hoàn Hoàn không ngớt ấy."
Triệu Duật Hành: "…"
Cái ông chủ nhiệm khoa xương khớp này xem ra kinh nghiệm luyện phim cũng phong phú quá nhể.
"Hai người đang nói gì vậy?"
Trong lúc hai người còn đang mải đối đáp, Thẩm Thư Dịch đã đi đến gần. Thấy Triệu Duật Hành hôm nay không dùng nạng, cậu không nhịn được hỏi một câu: "Chân anh khỏi hẳn rồi à?"
"Ừm." Triệu Duật Hành sợ cậu lo lắng nên đáp: "Sáng nay đã chụp phim lần cuối rồi, kết quả cũng có luôn rồi."
Thẩm Thư Dịch bảo: "Đưa tôi xem nào!"
Triệu Duật Hành đối với cậu đúng là có phản xạ có cầu tất ứng, trực tiếp vào phòng bệnh lấy mấy tấm phim X
-quang ra. Thẩm Thư Dịch đối diện với mấy tấm phim, cau mày soi tới soi lui.
Triệu Duật Hành ghé sát lại, đột ngột kéo gần khoảng cách giữa hai người: "Xem ra được gì không?"
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai, Thẩm Thư Dịch cảm thấy vành tai bị hơi thở làm cho ngứa ngáy, sự chú ý trong phút chốc bị phân tán, sau đó mới sực tỉnh.
"…Chẳng nhìn ra gì cả."
Triệu Duật Hành ngạc nhiên: "Tôi cứ tưởng cậu biết xem?"
"Anh thì hiểu cái gì." Thẩm Thư Dịch lầm bầm: "Cái này cũng giống như đi chọn hoa quả ấy mà. Bất kể anh có biết xem hay không, anh cũng phải ra vẻ mình rất sành sỏi, để bác sĩ với chủ tiệm không coi thường mình được."
… Cái vị đại thiếu gia này, ở mấy cái chỗ kỳ quặc thì lòng hiếu thắng đúng là cực kỳ mãnh liệt.
Thẩm Thư Dịch giả vờ giả vịt xem thêm một hồi, Triệu Duật Hành bèn xoay tấm phim lại 180 độ, nhắc nhở: "Cầm ngược rồi kìa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!