*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ai cho anh ta cái gan dám nói chúng ta thế hả, không lẽ anh ta tưởng sau này hai đứa sẽ kết hôn thật đấy à?
Trong một thoáng, não bộ của Thẩm Thư Dịch gần như nảy sinh phản xạ có điều kiện để bác bỏ câu nói đó của Triệu Duật Hành. Chính cậu cũng chẳng hiểu vì sao mình lại phản ứng gay gắt đến vậy, cứ như lo rằng nếu không nỗ lực phản bác, cậu sẽ phản bội lại ý định ban đầu, rồi gật đầu thừa nhận mình muốn kết hôn với đối phương mất.
Những lời lẽ ấy cứ tranh nhau nhào lộn trong cổ họng, câu nào câu nấy đều trực chờ vọt ra khỏi miệng để biến thành những lưỡi dao khẩu thị tâm phi.
Thế nhưng cuối cùng, Thẩm Thư Dịch ngẩn người một hồi, rồi chỉ lẳng lặng thốt ra đúng một chữ: "… Ừ."
A a a a a!! Ừ cái gì mà ừ! Thẩm Thư Dịch, đồ không có tiền đồ! Đồ vô dụng!
"Ý tôi không phải là kết hôn, ý tôi là… ừm, nếu thực sự không ngon thì đừng uống nữa."
Thẩm Thư Dịch theo bản năng bưng chén lên, chuẩn bị đem chỗ canh xương trong bình giữ nhiệt đổ đi cho rảnh nợ.
Triệu Duật Hành khựng lại: "Tôi có nói gì về kết hôn đâu."
Hắn, vừa nãy đúng là không hề nhắc đến hai chữ kết hôn thật?
Thẩm Thư Dịch: ?
Mợ nó anh giỡn mặt tôi đấy à ^ ^?
Không kết hôn thì làm sao thành người một nhà? Tôi làm cha anh chắc?
Thẩm Thư Dịch lập tức siết chặt cái bình giữ nhiệt, có cảm giác giây tiếp theo cậu sẽ phang thẳng nó vào đầu Triệu Duật Hành luôn vậy.
Bản năng sinh tồn của Triệu Duật Hành lập tức được kích hoạt. Dù chẳng biết Thẩm Thư Dịch vừa mới não bổ ra cái gì, hắn liền nói ngay: "Xin lỗi cậu, Thư Dịch."
Chẳng biết lỗi lầm gì, tóm lại cứ xin lỗi trước là thượng sách. Thẩm Thư Dịch quả nhiên rất dễ dỗ, tâm trạng lập tức khá khẩm hơn hẳn.
"Biết sai là tốt." Thẩm Thư Dịch lầm bầm. Nhìn cái hũ canh xương có màu sắc dị hợm kia, đại khái chính cậu cũng thấy chỉ nhìn vẻ ngoài thôi đã biết mình đang hạ độc người ta, thế là đâm ra hơi chột dạ: "Sau này thôi cứ để chuyên gia dinh dưỡng chuẩn bị canh bổ cho anh vậy."
…
Kể từ sau vụ đi đưa canh ở bệnh viện hôm đó, Thẩm Thư Dịch phát hiện mối quan hệ giữa mình và Triệu Duật Hành bắt đầu trở nên kỳ quặc.
Cậu chợt nhận ra, đã lâu lắm rồi Triệu Duật Hành không nhắc đến chuyện đòi tiền mình nữa!
Mà chính cậu, chẳng biết dạo này bị làm sao, Triệu Duật Hành không đòi thì cậu cũng chẳng buồn nỗ lực dành dụm tiền luôn!
Sự trì trệ, hoàn toàn trì trệ!
Thẩm Thư Dịch ơi là Thẩm Thư Dịch, lẽ nào sau này ngươi cam tâm tình nguyện đi ở nhà ổ chuột đầy gián sao!
Nghĩ đến đây, Thẩm Thư Dịch tức khắc tràn đầy ý chí chiến đấu. Bất luận thế nào, hễ lương tháng này về là cậu phải trả bớt cho Triệu Duật Hành một khoản mới được!
Ngày mùng 5 tháng 7, Vân Cảng đã vào hạ.
Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng nhận được khoản tiền lương đầu tiên trong đời. Vì tháng trước tự ý nghỉ làm nghiêm trọng mất mấy ngày, tiền lương sau thuế của cậu chỉ còn lại vỏn vẹn 15.000 tệ.
15.000 tệ!
Nếu là trước đây, khoản tiền này dù có rơi xuống đất Thẩm Thư Dịch cũng chẳng thèm cúi người xuống nhặt. Nhưng giờ đây, thịt muỗi cũng là thịt, Thẩm Thư Dịch mở khung chat với Triệu Duật Hành ra, định bụng chuyển khoản tiền lương qua ngay.
[ Lương về rồi, đợi tí, tôi chuyển tiền cho anh ngay đây (đeo kính râm)]
Ừm, nhưng mà sực nhớ ra hôm qua xem trên mạng thấy có cái vòng tay Cartier trông đẹp phết nhỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!