*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trưởng khoa Trần nhìn Triệu Duật Hành một hồi: "Cậu mới là bệnh nhân?"
Triệu Duật Hành gật đầu.
Trưởng khoa Trần lại liếc sang Thẩm Thư Dịch: "Cậu ta là bạn cậu?"
Triệu Duật Hành khựng lại một nhịp, rồi lại gật đầu. Bạn bè sao? Thôi thì hắn cũng mạn phép mặt dày mà cho rằng hai người quen biết lâu như thế, hắn cũng được tính là bạn của Thẩm Thư Dịch rồi.
Trưởng khoa Trần chấn động: "Vậy sao cậu lại ngồi ở ghế, còn cậu ta lại phi lên giường nằm thế kia! Chân của cậu… thế này là vi phạm nghiêm trọng y lệnh rồi đấy."
Ánh mắt Trưởng khoa Trần dời xuống, quả nhiên thấy dấu vết băng bó trên chân Triệu Duật Hành, ông mắng mỏ: "Cái chân của cậu mà cứ ngồi kiểu này suốt thì bao giờ mới khỏi được!"
"Bạn tôi hôm nay bận rộn cả ngày nên hơi mệt, cứ để cậu ấy ngủ một lát đi, chân tôi không vấn đề gì lớn đâu." Triệu Duật Hành thong thả giải thích: "Cơ thể tôi thế nào tôi tự biết rõ."
Trưởng khoa Trần: "…"
Đấy đấy, câu nói mà bác sĩ ghét nghe nhất xuất hiện rồi đấy.
Trưởng khoa Trần: "Chỉ vì bạn cậu buồn ngủ mà cậu nhường cả giường bệnh cho cậu ta nằm à? Đây thật sự là bạn cậu sao? Không phải em trai đấy chứ?"
Nhìn nhan sắc của cái đứa trẻ đang nằm trên giường kia, đúng là cũng kẻ tám lạng người nửa cân với bệnh nhân họ Triệu này. Trông thì giống anh em, mà cảm giác lại còn thân thiết hơn cả anh em ruột thịt.
Triệu Duật Hành kiên trì: "Chỉ là bạn thôi."
Trưởng khoa Trần nghi vấn: Không lẽ là kiểu bạn thân có thể hôn môi nhau?
Trên giường bệnh, Thẩm Thư Dịch khẽ nhíu mày, dường như nghe thấy tiếng động nên ngủ không được yên giấc cho lắm.
"Tình hình của tôi bác sĩ cũng nắm rõ rồi." Triệu Duật Hành ngẩng đầu, giọng điệu bình thản: "Nếu vẫn cần kiểm tra thì tôi có thể ra ngoài phối hợp với mọi người."
"Bạn tôi ngủ hơi nông, buổi chiều cậu ấy đã mệt lắm rồi."
Trưởng khoa Trần: …
Đề nghị bệnh nhân đi kiểm tra não ngay đi, đây là triệu chứng não yêu đương giai đoạn cuối rồi đấy!! Nhìn là biết hết thuốc chữa rồi!!
…
Thẩm Thư Dịch lúc tỉnh dậy thì trời bên ngoài đã tối mịt.
Đây là lần đầu tiên cậu thức giấc trong một không gian lạ lẫm đến thế, bên ngoài cửa sổ là tiếng xe cộ ồn ào như nêm cối, ngoài hành lang thấp thoáng tiếng y tá đang trao đổi với bệnh nhân. Vì vậy, mất khoảng mười mấy giây, Thẩm Thư Dịch vẫn cứ ngây ra như phỗng.
"Tỉnh rồi à?"
Mãi đến khi Triệu Duật Hành lên tiếng bằng cái giọng quen thuộc, bộ não của Thẩm Thư Dịch mới bắt đầu load chậm chạp.
Ồ… nhớ ra rồi, cậu đang ở bệnh viện. Vì Triệu Duật Hành bị tai nạn sáng nay, chiều nay cậu hộ tống hắn làm thủ tục nhập viện, rồi mình đánh một giấc ngắn… Ngắn á?
Tai nạn! Nhập viện?!
… Sai quá sai!
Thẩm Thư Dịch vội vàng phóng xuống giường: "Chẳng phải tôi đã dặn chỉ ngủ nửa tiếng thôi sao, sao anh không gọi tôi dậy!"
"Tôi quên mất." Triệu Duật Hành nói dối mà mặt không đổi sắc: "Ngủ đủ giấc chưa? Hay nằm thêm tí nữa đi."
Thẩm Thư Dịch nghe xong mà nghẹn họng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!