Chương 35: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Có lẽ cậu cũng nhận ra cảm xúc của mình đúng là cuống quá hóa quá đà, mà cái sự hốt hoảng ấy lại còn bị Triệu Duật Hành tóm sống tại trận. Thẩm Thư Dịch tự thấy chấn động mất vài giây.

Nãy mình bị ma nhập à?

Lo lắng cho cái tên hôn phu hàng dạt này làm cái quái gì không biết? Theo đúng thiết lập trai hư Bắc Mỹ chanh chua của mình, nếu Triệu Duật Hành có xảy ra chuyện gì thật, cậu phải mở tiệc ăn mừng rồi đi hốt đống di sản của hắn về mà tiêu xài hoang phí chứ.

… Ờ thì, dù cái tên họ Triệu kia cũng chẳng có mấy đồng di sản cho cậu thừa kế.

Thẩm Thư Dịch muộn màng cảm thấy hơi ngượng ngùng, chữa thẹn bằng giọng điệu gượng gạo: "… Tôi không có cuống."

Triệu Duật Hành: "Ừ."

Thẩm Thư Dịch nhấn mạnh: "Tôi cũng chẳng thèm lo lắng luôn!"

Triệu Duật Hành: "Được rồi. Coi như tôi tự đa tình, được chưa?"

Thẩm Thư Dịch: "."

Cậu lầm bầm: "Vốn dĩ là anh tự đa tình còn gì."

Triệu Duật Hành cười đáp: "Ừ."

Thẩm Thư Dịch: "…"

Thẩm Thư Dịch định cãi thêm vài câu, nhưng nhìn cái thái độ cậu nói gì cũng đúng, còn tôi nghĩ thế nào là việc của tôi của Triệu Duật Hành là cậu lại thấy lộn ruột. Nhưng cuối cùng, khát vọng muốn biết tình trạng sức khỏe của hắn đã chiến thắng ý định vả cho hắn một phát.

Thẩm Thư Dịch đành tạm thời gửi gắm cái tát này lại, đợi hắn khỏe hơn chút rồi đánh sau.

"Anh nói không sao, vậy rốt cuộc là không sao đến mức nào?" Thẩm Thư Dịch hỏi một câu.

"Không phải chuyện gì lớn." Triệu Duật Hành do dự vài giây rồi mới kể lại chuyện sáng nay. Hắn đã lược bỏ bớt vài phân cảnh kinh hồn bạt vía để tránh làm Thẩm Thư Dịch lo hão.

"Sáng nay đi làm đường trơn quá, lúc rẽ ở cột đèn giao thông có xảy ra va chạm xe một chút, giờ tôi đang ở bệnh viện rồi."

"Tai nạn xe cộ?!" Giọng Thẩm Thư Dịch đột nhiên cao vút lên, đầy vẻ hoảng loạn.

"Dừng xe!" Thẩm Thư Dịch lập tức hét tài xế Tiểu Lưu: "Tôi phải đi bệnh viện!"

Triệu Duật Hành nói qua điện thoại: "Thẩm Thư Dịch, tôi thực sự không sao mà. Chỉ là vài vết trầy xước nhỏ thôi…"

"Ai thèm quan tâm anh có sao hay không!" Thẩm Thư Dịch gào lên trong lo lắng: "Anh ở bệnh viện nào, gửi địa chỉ cho tôi ngay, nhanh lên!"

Triệu Duật Hành: "Tôi…"

Hắn chỉ mới thốt ra được đúng một chữ tôi thì đã lập tức từ bỏ ý định thuyết phục Thẩm Thư Dịch.

Hắn quá hiểu cái tính của cậu chàng này rồi, một khi Thẩm Thư Dịch đã quyết thì có dùng chín trâu hai hổ cũng đừng hòng lay chuyển được nửa phân.

"Bệnh viện Nhân Hòa, Bán Đảo."

"Tút" một tiếng, Thẩm Thư Dịch cúp máy cái rụp.

Triệu Duật Hành nhìn màn hình kết thúc cuộc gọi, chẳng hiểu sao khóe môi lại khẽ cong lên một cách đầy đắc ý. Hắn ngẩng đầu nhìn vị bác sĩ trước mặt, thanh minh: "Xin lỗi bác sĩ, nãy là đối tượng nhà tôi gọi điện, em ấy lo lắng cho tôi quá ấy mà."

Bác sĩ mặt không cảm xúc: "Tôi biết rồi. Nhưng câu tôi vừa hỏi là chân trái của anh có nguy cơ bị gãy, anh có muốn cân nhắc bó bột luôn không?"

"Đợi đối tượng nhà tôi đến rồi để em ấy quyết định vậy." Triệu Duật Hành thản nhiên đáp. "Em ấy sẽ đến đây trong vòng nửa tiếng thôi, nhanh lắm. Chắc trước đây đối tượng nhà tôi chưa từng lo cho ai đến thế đâu, tôi bảo chỉ là vết trầy xước thôi mà em ấy vẫn cứ đứng ngồi không yên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!