Chương 33: (Vô Đề)

Thẩm Thư Dịch: "Cấm nói."

"Tôi…"

Thẩm Thư Dịch: "Cấm hỏi."

Triệu Duật Hành: "."

Thẩm Thư Dịch lạnh lùng bổ sung: "Cũng cấm nghĩ luôn!"

Triệu Duật Hành bất lực: "Tôi chỉ muốn hỏi là, cậu đeo một lúc hai cái đồng hồ làm cái khỉ gì?"

Thẩm Thư Dịch: "……"

Thẩm Thư Dịch cáu bẳn: "Anh quan tâm tôi đeo hai cái làm gì. Mắt trái tôi xem giờ bên trái, mắt phải tôi xem giờ bên phải, hai con mắt thay phiên nhau trực nhật không được à?"

Triệu Duật Hành chẳng hiểu bị chạm vào dây thần kinh cười nào sau câu nói đó, hiếm hoi lắm mới thấy hắn bật cười thành tiếng.

Thẩm Thư Dịch: .

Cười, cười, cười cái đầu anh ấy! Còn có mặt mũi mà cười à, nguyên nhân cậu phải đeo hai cái đồng hồ là tại ai hả? Chẳng phải vì một cái Patek Philippe hai mươi triệu đã không còn đủ liều lượng để ổn định cái điểm neo của cậu nữa rồi sao!

Nhưng mà.

Thẩm Thư Dịch liếc nhìn chiếc Vacheron Constantin trên cổ tay mình. Dù cổ tay cậu đeo gì cũng đẹp thật đấy, nhưng một hơi quất luôn hai cái thì trạng thái tâm thần này đúng là hơi bị đi trước thời đại quá rồi.

Thẩm Thư Dịch hậm hực một hồi, cuối cùng cũng chịu tháo bớt một cái ra.

Chắc chắn đêm qua là do đầu óc lú lẫn nên mới bị Triệu Duật Hành thả thính thành công. Còn sáng nay đích thị là do căn bệnh nan y tái phát nên nhìn thấy hắn tim mới đập loạn xạ như thế. Chắc chắn là do hệ thống lọc không khí của biệt thự làm việc lười biếng khiến cậu bị khó thở đây mà.

Triệu Duật Hành không biết cậu đang dỗi hờn chuyện gì, mà cũng chẳng buồn đoán. Trong mắt hắn, Thẩm Thư Dịch là cái kiểu người có thể nổi đóa chỉ vì hôm nay trời không xanh bằng hôm qua, ai mà biết được cái lông tơ nào của cậu lại bị vuốt ngược rồi.

Triệu Duật Hành bẻ một chiếc bánh bao kim sa nhỏ nhắn xinh xắn, đợi cho lớp nhân tan chảy bên trong bớt nóng rồi mới đưa cho Thẩm Thư Dịch.

Hiếm khi Thẩm Thư Dịch không kén cá chọn canh, cậu đón lấy ăn hai miếng, nhưng dáng vẻ nhai nuốt có vẻ hơi tâm hồn treo ngược cành cây.

Cậu đang âm thầm quan sát Triệu Duật Hành.

Triệu Duật Hành vừa thong thả bóc trứng giúp cậu, vừa chậm rãi hỏi: "Nhìn tôi làm gì? Để ăn với cơm à?"

Thẩm Thư Dịch: "Bớt thả thính kiểu sến súa ấy đi giùm cái."

Triệu Duật Hành: "……"

Thẩm Thư Dịch khựng lại, nửa cái bánh bao kim sa còn lại cũng chẳng buồn ăn nữa, đột nhiên cất tiếng: "Triệu Duật Hành, lương hiện tại của anh là bao nhiêu vậy?"

Đúng thế. Cậu vừa mới suy nghĩ kỹ rồi.

Sở dĩ đêm qua cậu bị cái tên họ Triệu này làm cho dao động đạo tâm, hoàn toàn là vì cậu chưa hiểu rõ về hắn mà thôi. Nếu biết lương của hắn ngay cả một chiếc cà vạt của cậu cũng mua không nổi, biết đâu cậu sẽ lập tức tỉnh mộng, hết sạch ảo tưởng về hắn luôn!

Triệu Duật Hành không biết vì sao cậu đột nhiên lại đi kiểm tra gia sản, nhưng vẫn thành thật khai báo: "Hai mươi triệu." (2 vạn tệ)

Hai mươi triệu?

Ít vậy sao!

Thẩm Thư Dịch cực kỳ hài lòng, thở phào một cái nhẹ nhõm. Tốt lắm, quả nhiên là ngay cả một cái cà vạt của mình cũng mua không nổi. Mình tuyệt đối không đời nào yêu đương với loại cheap man có mức lương ngay cả sáu chữ số còn không sờ tới được thế này đâu.

Triệu Duật Hành chú ý đến biểu cảm của Thẩm Thư Dịch, lòng bỗng chùng xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!