Chương 32: (Vô Đề)

Triệu Duật Hành hỏi ngược lại: "Sao vậy?"

Thẩm Thư Dịch muốn nói lại thôi, cuối cùng tâm trạng dần dần bình tĩnh trở lại. Phải rồi. Mình còn có thể kỳ vọng gì vào trình độ tán tỉnh của một gã trai thẳng kia chứ? Thôi thì cứ mù quáng sống qua ngày vậy.

Nói thì nói vậy nhưng Thẩm Thư Dịch vẫn ngoan ngoãn tiến lại gần bàn. Nhìn chiếc bánh kem trên bàn, bảo trong lòng không có chút kinh ngạc hay vui sướng nào thì chắc chắn là nói dối.

"Muộn thế này rồi, anh đặt shipper ở đâu mà mua được bánh thế?"

Vị trí của Thiển Thủy Loan rất đặc biệt, siêu thị gần nhất cũng mất mười phút lái xe. Ngoại trừ yêu cầu giao hàng đặc biệt từ các nhà hàng năm sao hay đầu bếp Michelin, shipper thông thường căn bản không thể lọt vào được khu vực này. Ngay cả xe cộ bình thường khi vào cửa cũng bị bảo an kiểm tra cực kỳ gắt gao. Mức lương bảo an sáu bảy chục ngàn tệ mỗi tháng không phải để trưng cho đẹp.

Bảo an ở Thủy Loan Nhất Hào đều là những quân nhân giải ngũ từ các đơn vị đặc biệt được tuyển chọn khắt khe.

"Tự làm đó." Triệu Duật Hành cũng không giấu giếm, hắn lấy vài chiếc đĩa ra, chuẩn bị cắt một miếng bánh nhỏ.

Thẩm Thư Dịch sực tỉnh: "Đợi đã!"

Triệu Duật Hành: ?

Thẩm Thư Dịch do dự một chút rồi mở miệng: "Tôi phải chụp ảnh đã."

À, đúng rồi. Quên mất thói quen cúng điện thoại trước khi ăn của vị đại thiếu gia này. Theo lời Thẩm Thư Dịch thì nếu điện thoại chưa được ăn miếng đầu tiên thì coi như bữa đó chưa ăn.

Thẩm Thư Dịch loay hoay chụp phải đến vài chục tấm mới chọn được bức ảnh ưng ý. Triệu Duật Hành cứ tưởng thế là xong, nào ngờ Thẩm Thư Dịch lại đưa điện thoại cho hắn: "Chụp giúp tôi vài tấm ảnh chung với cái bánh."

Triệu Duật Hành vốn đã quen với việc bị vị thiếu gia này xoay như chong chóng, bị cậu sai bảo đến mức chẳng còn chút cá tính nào. Hắn thuận tay nhận lấy điện thoại, chuyên nghiệp điều chỉnh góc độ chụp ảnh.

Chú Lâm đứng bên cạnh nhìn mà cảm thấy có chút kinh ngạc tán thưởng. Chú đã quen biết và chăm sóc Thẩm Thư Dịch mười mấy năm, tốn bao công sức mới mài giũa được tính cách của cậu, vậy mà nhìn xem.

Dù hiện tại chú Lâm đã hoàn toàn thích nghi với tính khí của Thẩm Thư Dịch, nhưng nhớ lại hồi mới tiếp quản vị thiếu gia này, đúng là ai nhìn vào cũng phải thốt lên một câu đúng là một tên nhóc hỗn xược.

Giờ thì chú Lâm đã hiểu tại sao Thẩm Thư Dịch lại thích bám lấy Triệu Duật Hành đến vậy. Đúng là nồi nào úp vung nấy.

"Tấm này chụp xấu chết đi được, anh làm mắt tôi bên to bên nhỏ rồi nè!"

"Tôi thấy vẫn ổn mà, do góc độ thôi." Triệu Duật Hành chỉ vào tấm tiếp theo: "Tấm này thì sao? Tấm này không đẹp à?"

Thẩm Thư Dịch: "Tấm này thì tạm chấp nhận được!"

Hai người sát lại gần nhau để xem ảnh, khoảng cách cực kỳ gần. Triệu Duật Hành thực sự không nhìn ra mấy tấm ảnh này có gì khác biệt. Thẩm Thư Dịch là kiểu người cực kỳ ăn ảnh, trong hình cậu bưng chiếc bánh kem, cười đến mức mắt cong tít như trăng lưỡi liềm, vừa vặn lộ ra tám chiếc răng.

Nụ cười của cậu rất có sức truyền cảm, khiến người xem không tự chủ được mà cười theo. Làn da trắng mịn như sữa, mặc bộ đồ ngủ bằng cotton sau khi vừa tắm xong, nhìn cậu ngoan như một cậu chàng học sinh cấp ba vậy. Thẩm Thư Dịch thuộc kiểu người dù chụp ảnh thế nào thì người ta cũng nhận ra ngay đây là một cậu chủ được nuông chiều từ bé, từ kẽ tóc đến móng tay đều toát lên vẻ tinh tế và thư thái của giới Old Money.

Cậu còn rất tâm cơ, yêu cầu Triệu Duật Hành quẹt một chút kem lên chóp mũi mình.

Tên trai thẳng sắt đá họ Triệu vừa quẹt vừa lẩm bẩm: "Tại sao phải làm thế này? Tôi thấy không quẹt cũng đẹp mà."

Thẩm Thư Dịch vừa bưng bánh kem cười giả trân một cách ngọt ngào để lên hình, vừa nghiến răng thốt ra một câu: "Tôi thấy anh nên ngậm miệng lại thì hơn."

Chụp ảnh xong, Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng chịu ngồi yên để ăn một miếng bánh. Triệu Duật Hành cắt lại cho cậu một miếng mới, đưa tận tay. Hiếm khi thấy cậu không cúi đầu nghịch điện thoại mà nghiêm túc thưởng thức món ăn.

Vốn dĩ Thẩm Thư Dịch đã chuẩn bị tâm lý rằng bánh Triệu Duật Hành tự làm sẽ không ngon. Cậu thậm chí còn nghĩ, nếu thực sự khó ăn thì nể tình tên họ Triệu thành tâm thành ý, cậu có phải nhắm mắt nuốt chửng cũng phải ăn hết hai miếng để giữ thể diện cho hắn!

Thế nhưng, ngay khi miếng đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, Thẩm Thư Dịch khẽ mở to mắt.

Mẹ nóa. Ngon thật sự luôn!

Cái tên này… ^ ^ Khá lắm, giấu nghề sâu đấy!

Một người vốn chẳng mặn mà với đồ ngọt như Thẩm Thư Dịch mà có thể xử gọn một lúc hai miếng bánh. Chiếc bánh nhỏ 4 inch chớp mắt đã bay mất một nửa. Triệu Duật Hành vốn đã tính chuẩn rằng Thẩm Thư Dịch ăn không nhiều nên mới cố ý làm kích thước nhỏ như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!