"Sao không nói gì?" Thẩm Thư Dịch bất mãn lên tiếng.
"Không có gì, chỉ là đang nghĩ…" Triệu Duật Hành rủ mắt nhìn cậu: "Cậu thè lưỡi ra l**m môi mình xem."
Thẩm Thư Dịch: ?
Thẩm Thư Dịch không hiểu, nhưng Thẩm Thư Dịch vẫn làm theo. Đầu lưỡi mềm mại, ẩm ướt khẽ l**m qua làn môi dưới đầy đặn, căng mọng.
"Rồi sao nữa?"
"Rồi cậu có thấy mình bị độc chết không?"
Thẩm Thư Dịch: "……"
Mẹ nó. Đồ đàn ông tồi.
Vòng vo một hồi lâu hóa ra chỉ để mỉa mai cậu là kẻ độc mồm độc miệng. Anh tự l**m môi anh đi, xem có bị độc chết không nhé, OK?
"Dù sao tôi cũng không quan tâm. Tôi say rồi, tôi không muốn đi bộ."
"Tùy cậu. Không sợ mất mặt thì cứ bám lấy tôi."
Nghe vậy, Thẩm Thư Dịch vội vàng vùi mặt vào lồng ngực Triệu Duật Hành. Đúng là kiểu đà điểu chui đầu vào cát, cứ giấu mặt đi là người khác sẽ không nhận ra mình.
Thẩm Thư Dịch có vẻ như đã say thật rồi. Nếu là bình thường, với cái tính sĩ diện hão của cậu, đừng nói là ăn vạ đòi bế thế này (thực ra Thẩm Thư Dịch chỉ đang quấy rối, nhưng trong mắt Triệu Duật Hành thì đó là đang nũng nịu), ngay cả việc cho hắn một sắc mặt tốt cũng khó như lên trời.
Thẩm Thư Dịch bế lên chẳng nặng chút nào, ngược lại còn thấy hơi nhẹ bẫng, giống như đang ôm một chiếc lông vũ. Triệu Duật Hành bước đi nhẹ nhàng, đến cả trái tim hắn dường như cũng nhẹ nhõm hơn hẳn.
Hắn bước từng bước thật vững chãi trên con đường, nhưng trái tim lại như đang treo lơ lửng, đồng thời trong đầu nảy ra một ý nghĩ cực kỳ quái dị và điên rồ.
Thực ra, cứ bế Thẩm Thư Dịch như thế này, đi dọc theo con phố dưới ánh đèn vàng mờ ảo, đi đến cùng trời cuối đất, hình như cũng không phải là không thể?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã làm Triệu Duật Hành giật mình. Hắn cảm thấy kinh ngạc với chính bản thân mình. Hắn thực sự đã trở nên rất kỳ lạ rồi.
Thẩm Thư Dịch say rồi, nhưng chẳng lẽ men say cũng lây sang cả hắn luôn sao?
"Anh siết tôi đau quá."
Thẩm Thư Dịch ở trong lòng hắn khẽ khàng kháng nghị. Triệu Duật Hành lúc này mới sực tỉnh, hóa ra lúc mải mê suy nghĩ vẩn vơ, không biết từ lúc nào mà đôi tay hắn càng lúc càng siết chặt, gần như muốn khảm luôn Thẩm Thư Dịch vào lồng ngực mình.
Hắn vội vàng nới lỏng lực đạo, rồi nói: "Bế không thoải mái thì cậu tự xuống mà đi bộ."
Thẩm Thư Dịch im lặng hai giây. Sau đó cậu thở dài một tiếng: "Hầy. Tôi nhịn vậy!"
Triệu Duật Hành bị cái tông giọng này làm cho phì cười. Rõ ràng người bỏ công bỏ sức làm khổ sai là hắn, kết quả qua lời nói của Thẩm Thư Dịch cứ như hắn là kẻ đang được hưởng hời lớn lắm không bằng.
"Lười." Triệu Duật Hành buông một câu lạnh nhạt.
"Zzzzz……" Đã ngủ, miễn làm phiền.
Đến đoạn đường bắt đầu có chút người qua lại, lý trí của Thẩm Thư Dịch bỗng khôi phục được khoảng 20%. Đôi chân cậu đung đưa một cái, ra ý muốn xuống: "Thả tôi xuống."
Triệu Duật Hành nhướng mày, lúc đầu không nhúc nhích, nhưng thấy Thẩm Thư Dịch trong lòng mình vùng vẫy dữ quá mới chịu buông tay.
"Quậy đủ chưa?"
Chân vừa chạm đất, đứng còn chưa vững, Thẩm Thư Dịch đã lách người ra sau lưng Triệu Duật Hành. Chưa đợi hắn kịp phản ứng, cậu đã nhảy phóc lên lưng hắn. Triệu Duật Hành theo bản năng vội vàng đưa tay đỡ lấy đùi cậu. Vì dùng lực đột ngột, ngón tay cái của hắn lún sâu vào lớp thịt mềm mại, tạo nên một đường cong khiến người ta phải nảy sinh những liên tưởng xa xôi.
Triệu Duật Hành đứng vững như bàn thạch, chỉ khẽ rung nhẹ một cái. Thẩm Thư Dịch thấy hắn có vẻ rất chắc chắn và bền bỉ, bèn dụi dụi thêm vài cái, cuối cùng cũng tìm được tư thế thoải mái nhất trên lưng hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!