Cái quán bar cậu tìm là kiểu chill bar nhẹ nhàng, đừng nói là mẫu nam, đến đàn ông bình thường cũng chẳng có mấy mống. Tại hiện trường chỉ có duy nhất một nữ bartender đang pha chế.
Mấy tấm hình kia thực chất là do Thẩm Thư Dịch tiện tay nhặt nhạnh trên Instagram của mấy gã nam influencer thích khoe cơ bắp. Để tăng thêm phần kịch tính và chân thực, sau khi gửi ảnh xong, cậu vừa nhâm nhi rượu vừa nhắn tin thảo luận cùng Triệu Duật Hành.
[Anh thấy anh nào được hơn?]
Thẩm Thư Dịch nhận xét rất nghiêm túc: [Anh số 1 dáng chuẩn này, anh số 2 mặt đẹp, ừm… còn anh số 3 thì chỗ nào cũng ổn áp hết ^ ^]
Hừ, đồ giả vờ đạo mạo. Để tôi xem anh nhịn được đến bao giờ.
[Địa chỉ.] Triệu Duật Hành đang phải kìm nén cơn giận.
[Ồ…] Thẩm Thư Dịch giả bộ ngây thơ: [Anh cũng muốn đến à? Chín người chúng tôi đang vừa đẹp, thêm anh nữa sợ hơi bị chật ấy?]
Triệu Duật Hành: "Không đâu. Đợi lát nữa bọn họ sẽ biến xéo hết."
Thẩm Thư Dịch: "…"
Hừ. Anh cũng bá đạo gớm nhỉ?
Cuối cùng, Thẩm Thư Dịch cũng ngoan ngoãn gửi địa chỉ cho Triệu Duật Hành. Nói thật, chính cậu cũng chẳng hiểu tại sao lúc tâm trạng tồi tệ nhất, người đầu tiên cậu nghĩ đến không phải Thẩm Luật, mà lại là cái tên họ Triệu này.
Xóa hết đống ảnh mẫu nam kia đi, trong đầu Thẩm Thư Dịch dần hiện về những lời Lâm Gia Hào nói lúc nãy.
Nghiêm Trì sắp về nước?
Cậu nhấp một ngụm rượu, định cầm điện thoại nhắn tin cho Thẩm Luật nhưng rồi lại thôi.
… Thấy cứ kỳ kỳ sao đó! Hơn nữa, anh trai cậu cũng chẳng ưa gì Nghiêm Trì.
Nhắc đến Nghiêm Trì, không thể không nhắc đến một đoạn chuyện cũ của nhà họ Thẩm. Những lời đồn thổi "Thẩm Thư Dịch và Nghiêm Trì từng có một đoạn tình cảm" mà Lâm Gia Hào
nói ở bữa tiệc hôm nay không hẳn đúng, nhưng cũng chẳng hoàn toàn sai.
Bởi vì khi đó Thẩm Thư Dịch còn quá nhỏ, cậu thậm chí còn chẳng biết thích thực sự là như thế nào.
Trong dòng chính của nhà họ Thẩm, vốn dĩ chỉ có hai anh em Thẩm Luật và Thẩm Thư Dịch mà thôi.
Theo lẽ thường, Thẩm Thư Dịch đáng ra phải được gọi là "cậu hai", nhưng lý do cậu mang danh "cậu ba" là vì năm cậu lên năm tuổi, Ông cụ Thẩm từng nhận nuôi một đứa trẻ, đứa trẻ đó chính là Nghiêm Trì.
Nghe đâu Nghiêm Trì là con riêng của một cố nhân của ông nội, gia đình người đó đã di cư sang Pháp hết, để lại mình Nghiêm Trì ở lại Vân Cảng. Thấy đứa trẻ nhỏ thó đáng thương, lại thêm lúc đó Thẩm Thư Dịch không có bạn chơi cùng, ông cụ liền giữ lại nuôi bên cạnh như nuôi một chú cún nhỏ, chẳng tốn kém là bao.
Đúng vậy, lúc nhỏ Thẩm Thư Dịch từng sống ở Vân Cảng khoảng hai ba năm. Năm lớp mười, cậu thậm chí còn học một học kỳ tại trường quốc tế ở đây.
Thời điểm đó, quan hệ giữa cậu và Nghiêm Trì cực kỳ tốt, tuổi tác xấp xỉ lại là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên. Tính tình Thẩm Thư Dịch từ bé đã tùy hứng, bướng bỉnh, Nghiêm Trì với tư cách là anh trai luôn nuông chiều cậu đủ đường, nhẫn nhịn hết mức.
Hai người chơi với nhau thân thiết như vậy một thời gian dài, Thẩm Thư Dịch cũng chẳng thấy có gì sai trái khi gần gũi với một người anh không cùng huyết thống. Cho đến một ngày, Nghiêm Trì đột ngột tỏ tình với cậu.
Chuyện này làm Thẩm Thư Dịch sợ hết hồn, cậu mất hết phương hướng, theo bản năng đã đem chuyện này kể cho Thẩm Luật nghe. Diễn biến sau đó thì gần giống như lời đồn thổi bên ngoài. Không chỉ Thẩm Luật mà ngay cả ông cụ Thẩm cũng nổi trận lôi đình. Đối với nhà họ Thẩm, việc con nuôi yêu con ruột là một vụ bê bối không thể chấp nhận được, ông nội lập tức quyết định tống Nghiêm Trì sang Úc.
Lúc đầu, Thẩm Thư Dịch không ngờ sự việc lại rùm beng đến thế, cậu nhất quyết không đồng ý, khóc lóc om sòm ở nhà không cho ông nội đuổi bạn thân mình đi. Nhưng vài ngày sau, không hiểu sao Thẩm Thư Dịch lại đổi ý. Không những đồng ý để ông nội đưa Nghiêm Trì đi, mà chính cậu cũng không muốn ở lại Vân Cảng nữa.
Sự tình bên trong rốt cuộc là gì, cho đến tận lúc ông cụ qua đời, Thẩm Thư Dịch vẫn nhất quyết không hé môi nửa lời. Thực ra đến tận bây giờ, cậu vẫn nhớ như in buổi chiều Chủ nhật hôm đó. Cậu không muốn nói ra vì cảm thấy có chút mất mặt.
Thẩm Thư Dịch từ nhỏ đã rất trọng tình cảm, huống chi là Nghiêm Trì cùng lớn lên với mình. Việc lỡ lời kể với Thẩm Luật chuyện Nghiêm Trì thích mình đã khiến cậu hối hận suốt nhiều ngày. Thẩm Thư Dịch hiểu rằng trên đời có một thứ tuyệt đối không được giẫm đạp hay làm tổn thương, đó chính là chân tâm của người khác.
Thấy anh trai và ông nội đã hạ thiết lệnh tống khứ Nghiêm Trì, Thẩm Thư Dịch không biết đầu óc mình lúc đó bị gì, có lẽ là cái tuổi mười lăm mười sáu dậy thì nổi loạn, tư duy có chút chập mạch, cậu vậy mà lại định đồng ý thử yêu Nghiêm Trì, coi như đó là cách bù đắp cho việc mình lỡ làm lộ bí mật.
Chiều hôm đó là sinh nhật của Nghiêm Trì. Thẩm Thư Dịch đã lén chuẩn bị quà, một mình mò đến căn biệt thự ngoại ô nơi Nghiêm Trì đang tạm trú.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!