Sự im lặng bao trùm khắp biệt thự số 1 Vịnh Thiển Thủy đêm nay.
Từ nhỏ Thẩm Thư Dịch đã tiêu tiền như rác, chưa bao giờ biết hạn mức là gì. Tiền rơi một triệu tệ trên đất cậu còn lười cúi xuống nhặt, thế mà giờ đây máy POS lại không thể quẹt được 50 vạn tệ.
Trong nháy mắt, sự xấu hổ lan ra khắp cơ thể cậu. Thẩm Thư Dịch chưa bao giờ cảm thấy bẽ mặt như thế này.
Triệu Duật Hành cảm thấy không khí có chút bất ổn, bèn hỏi: "Sao vậy?"
Trong lòng Thẩm Thư Dịch đang tan vỡ rồi lại tự hàn gắn. Cậu không ngờ Thẩm Luật lại ra tay nhanh như vậy, cậu mới trở về từ tang lễ của ông nội chưa đầy ba tiếng mà tất cả thẻ ngân hàng và thẻ phụ của cậu đều đã bị khóa.
Đúng vậy, là tất cả.
Thẩm Thư Dịch không tin, lại quẹt thêm vài chiếc thẻ nữa. Lời nhắc của máy POS vẫn y hệt. Triệu Duật Hành nhìn rồi dần dần ngồi thẳng người dậy.
Hắn mày kiếm mắt sao, đẹp trai phi phàm.
Lúc này Triệu Duật Hành ngồi đường hoàng trên ghế, nhìn Thẩm Thư Dịch với vẻ mặt hơi khó hiểu, không biết cậu chủ này đang tính toán trò gì đây.
Thẩm Thư Dịch quẹt xong chiếc thẻ cuối cùng, cuối cùng cũng tuyệt vọng.
Mặt cậu tái mét, nhưng liền nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng. Thẩm Thư Dịch ho nhẹ một tiếng, vẫn giữ giọng điệu kiêu ngạo nhưng có chút ấp úng: "Hôm nay anh cứ về trước đi, số tiền này tôi sẽ đưa cho anh sau."
Số tiền này tôi sẽ đưa cho anh sau = Số tiền này đừng mơ nhé cưng.
Triệu Duật Hành nghe Thẩm Thư Dịch nói vậy, trong lòng cười lạnh.
Hắn lớn lên ở khu ổ chuột của Vân Cảng, lăn lộn đủ mọi ngõ ngách. Thời còn nghèo khó, hắn từng làm tay sai cho mấy câu lạc bộ cờ bạc nhỏ, chuyện đòi nợ đối với hắn dễ như trở bàn tay. Câu con nợ thường nói nhất là "Mai tôi trả", nhưng thực ra một khi đã nói ra câu này thì số tiền đó coi như không còn hy vọng lấy lại được.
50 vạn tệ, đối với nhà họ Thẩm còn chưa đáng một cọng lông.
Thế mà Thẩm Thư Dịch lại còn giở trò tiểu xảo này với hắn . Ấn tượng của Triệu Duật Hành về cậu chủ này ngay lập tức rơi xuống đáy vực.
Đúng là có mỗi cái mã đẹp.
Quả nhiên, những kẻ tư bản đều ngu xuẩn giống nhau.
"Cậu Thẩm, thế này thì vô vị quá." Triệu Duật Hành hạ mặt xuống: "Tôi lấy số tiền này rồi đi. Nhưng nếu cậu không đưa được, thì đừng trách tôi cứ bám lấy cậu không buông."
?
Con mẹ nhà anh.
Thẩm Thư Dịch nghe câu này mà không thể tin vào tai mình. Trên đời này sao lại có một người đàn ông mặt dày trơ trẽn đến vậy hả.
Số tiền này đâu phải là cậu nợ hắn, mà là cậu đưa cho hắn để thoát khỏi cuộc hôn nhân này kia mà.
Giờ thì hay rồi, nghe giọng điệu của hắn, không cảm ơn cậu thì thôi, giờ còn dám giở trò, uy h**p cậu sao?!
Đây là cái loại đàn ông chó má gì mà được lợi còn tỏ vẻ ta đây thế này?!
Tính nóng như lửa của Thẩm Thư Dịch lại bùng lên, nghe câu đó, cậu suýt nữa thì xông vào đánh đối phương. Lòng bàn tay đã giơ lên, lời mắng chửi đã đến cổ họng, cuối cùng cậu lại nuốt xuống.
Không có lý do nào khác, Thẩm Thư Dịch thực sự quá ghét cuộc hôn nhân này.
Nhìn Triệu Duật Hành có vẻ cũng không muốn kết hôn với cậu. Nếu không, sao chỉ với 50 vạn tệ là có thể tống khứ được hắn?
Đây là tin tốt duy nhất.
Thẩm Thư Dịch tạm thời không muốn đắc tội với Triệu Duật Hành, kẻo hắn chó cùng dứt giậu, đi mách lẻo với ông anh trai của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!