*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Triệu Duật Hành vẫn đứng ngẩn ra đó một hồi, cảm giác ẩm ướt từ hơi thở lướt qua vành tai vẫn còn vương vấn, cứ như bị một chú mèo nhỏ dùng đầu lưỡi l**m nhẹ một cái vậy.
Thẩm Thư Dịch ghé vào vòi nước bên cạnh rửa sơ qua mấy quả việt quất, rồi lựa ngay quả to nhất bỏ vào miệng.
Mới nhai được hai cái, Thẩm Thư Dịch: ?
"Oẹ."
Cậu nhè ra ngay lập tức. Ngũ quan xinh đẹp bị độ chua làm cho nhăn nhó như khỉ ăn gừng.
Triệu Duật Hành chẳng kịp suy nghĩ, theo phản xạ tự nhiên đưa tay ra hứng ngay dưới cằm cậu. Thế là nguyên một miếng việt quất hạ cánh gọn lỏn trong lòng bàn tay Triệu Duật Hành.
"Chua~ quá~ đi~"
Thẩm Thư Dịch thè đầu lưỡi ra, cả người co rúm lại, giọng nói cũng bị đánh chua đến mức uốn lượn như hình gợn sóng.
Triệu Duật Hành bất lực nhìn cậu: "Tôi đã bảo rồi, việt quất ở mấy sạp vỉa hè thế này chua lắm."
Giá vừa cao mà chất lượng không hề đảm bảo. Chỉ có cái kiểu phú nhị đại người ngây thơ tiền nhiều như Thẩm Thư Dịch mới một hơi hốt sạch cả đống hộp như thế.
Triệu Duật Hành quăng miếng việt quất trong tay vào thùng rác rồi rửa sạch tay.
Ông chủ sạp sợ họ đòi trả hàng, vội vàng chống chế: "Đẹp trai ơi, việt quất của tôi không chua đâu, chắc chắn cậu ăn trúng quả chua nhất rồi, mấy quả khác đảm bảo không chua chút nào!"
Cái kiểu văn vở lừa đảo cấp thấp này, ai mà tin cho nổi? Triệu Duật Hành cười lạnh trong lòng.
"Thật không?" Thẩm Thư Dịch bán tín bán nghi cầm lấy quả thứ hai.
Triệu Duật Hành: "…?"
Trông Thẩm Thư Dịch có vẻ thực sự rất muốn ăn hộp việt quất này, nhưng cậu cũng đã rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này không nuốt chửng cả quả nữa mà chỉ cắn một miếng nhỏ xíu.
Nhai nhai nhai.
==!
Lừa đảo! Vẫn mẹ nó chua đến chết đi sống lại luôn!
Ngũ quan tinh xảo của Thẩm Thư Dịch lại một lần nữa nhăn nhúm vào nhau, lần này có vẻ đỡ chua hơn lần trước một tẹo.
"Triệu Duật Hành, chua quá đi." Thẩm Thư Dịch lầm bầm như đang đi tố cáo, giọng kéo dài vừa nũng nịu vừa ngọt xớt, chẳng khác gì đang làm nũng.
Triệu Duật Hành cau mày: "Vừa nãy tôi đã bảo là nó chua lắm rồi, tại cậu cứ khăng khăng đòi ăn làm gì."
Thẩm Thư Dịch: "."
Vốn dĩ Thẩm Thư Dịch định bỏ cuộc không ăn nữa, nhưng bị Triệu Duật Hành mắng một câu là cái tính bướng bỉnh lại nổi lên ngay: "Chẳng phải ông chủ bảo mấy quả khác không chua sao? Nhỡ đâu quả tiếp theo tôi ăn nó lại ngọt thì sao, lúc đó anh tính thế nào?"
Triệu Duật Hành lạnh lùng đáp: "Tính bằng mồm chứ tính thế nào."
"?"
Cái đệch. Đang cãi nhau mà, ai rảnh đâu mà nghe anh kể chuyện cười nhạt nhẽo thế hả?
Ha ha ha ha ha ha ha. Không được cười. Nhất định không được cười.
Thẩm Thư Dịch cố nhịn cười, không phục lại cắn thêm quả nữa, vẫn chua loét. Trong lòng bàn tay Triệu Duật Hành giờ đã nằm gọn hai quả việt quất bị gặm mất một miếng nhỏ, lúc Thẩm Thư Dịch gặm còn để lại hai dấu răng, trông y hệt con thỏ vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!