Thẩm Thư Dịch mỉm cười nhìn Triệu Phúc Xương. Ông cụ nắm lấy tay cậu, ngắm nghía thật kỹ rồi chậm rãi thốt lên: "Hóa ra là đối tượng của con à, con bé xinh đẹp quá!"
"Ui!" Triệu Duật Hành không kịp trở tay, bị giẫm thêm phát thứ hai.
Thẩm Thư Dịch vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng thanh âm lọt ra từ kẽ răng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Nói lại."
Triệu Duật Hành cúi đầu nhìn đôi giày thể thao mới mua giờ đã in hằn hai dấu chân mèo đen thùi lùi, bất lực giải thích: "Ông ơi, Tiểu Thư là con trai."
"Ồ ồ ồ." Triệu Phúc Xương tỏ vẻ đại ngộ: "Hóa ra là một cậu bé xinh xắn như con gái à!"
Thẩm Thư Dịch: "…"
Triệu Duật Hành đặt tay lên đùi Thẩm Thư Dịch để trấn an. Cảm giác dưới lòng bàn tay vừa đầy đặn vừa mềm mại, không ngờ đôi chân Thẩm Thư Dịch nhìn thì dài và mảnh khảnh, nhưng phần đùi chỗ cần có thịt thì lại chẳng gầy chút nào.
Hắn sững sờ mất một giây, vội vàng nghiêng người giải thích: "Bác sĩ vừa bảo giờ ông nội đang không tỉnh táo, lúc nãy cậu đứng đó chẳng lẽ không nghe thấy sao?"
Thẩm Thư Dịch: "."
"Lát nữa ra ngoài cho cậu giẫm tiếp, giờ bớt giận đi đã, được không?"
Thẩm Thư Dịch đắn đo một hồi, quyết định tiếp nhận lời đề nghị này. Nể tình ông nội là người bệnh, cậu đại nhân đại lượng không chấp nhặt với Triệu Duật Hành.
Quả đúng như lời tuyên bố trên WeChat, Thẩm Thư Dịch cực kỳ có khiếu lấy lòng người lớn. Ngoại trừ sự cố nhầm lẫn giới tính lúc đầu, cậu nhanh chóng bắt nhịp và trò chuyện rôm rả với ông cụ. Với ngoại hình kiểu con nhà người ta khi cần giả ngoan, cậu khiến ông cụ cười đến mức không khép nổi miệng.
Càng nhìn càng thấy thích, ông lão thân thiết nắm tay cậu hỏi: "Con với A Hành bắt đầu yêu nhau từ khi nào thế?"
Vãi nồi. Kịch bản này chưa có tập dượt qua!
Đầu óc Thẩm Thư Dịch bỗng chốc trống rỗng trong một giây. May mà Triệu Duật Hành phản ứng cực nhanh, lập tức tuôn ra một con số: "Mười sáu tháng Hai."
Thẩm Thư Dịch ngẩn người. Ngày mười sáu tháng Hai, cậu nhớ chứ, đó chẳng phải là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Triệu Duật Hành sao?
Cái tên này đúng là biết tận dụng tư liệu thực tế ghê thật.
"Ồ ồ, là lúc đó hả." Triệu Phúc Xương ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: "Hồi ấy ông vẫn còn đang bệnh nặng, thật đáng tiếc, không được gặp Tiểu Thư sớm hơn."
Bầu không khí trong phòng bệnh bỗng chốc trở nên trầm xuống.
Thẩm Thư Dịch liếc nhìn Triệu Duật Hành, gương mặt bài tây kia vẫn chẳng lộ chút cảm xúc gì, nhưng cậu có thể cảm nhận rõ ràng tâm trạng hắn đang cực kỳ u ám. Cũng phải thôi, người thân thiết nhất giờ đang nằm liệt giường, thử hỏi ai mà vui cho nổi? Hơn nữa, đây còn là người ông đã một tay nuôi nấng hắn khôn lớn.
Thẩm Thư Dịch vốn ít khi có kinh nghiệm an ủi người khác, thấy vậy liền chủ động phá tan sự im lặng, quay sang nịnh nọt ông cụ: "Ông ơi, không có gì đáng tiếc đâu ạ, giờ gặp cũng đâu có muộn. Bây giờ con ăn diện trông còn đẹp trai hơn hồi đó nhiều!"
Chỉ một câu nói đã khiến ông cụ vui vẻ trở lại. Bầu không khí trong phòng phục hồi như cũ, Triệu Duật Hành bỗng như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, hắn hiếm khi thấy được dáng vẻ ngoan ngoãn này của Thẩm Thư Dịch. Đôi mắt hồ ly dài mảnh vốn dĩ luôn hống hách kiêu ngạo lúc này lại hơi mở tròn, ánh mắt nhìn lên trông cực kỳ sạch sẽ và vô tội, những lời thốt ra cũng thật êm tai, động lòng người.
Triệu Duật Hành xưa nay hiếm khi được đại thiếu gia ban cho sắc mặt tốt, giờ đành nhân lúc hưởng ké hào quang của ông nội chăm chú ngắm nhìn gương mặt Thẩm Thư Dịch.
Một lát sau, y tá thông báo Triệu Duật Hành đi nộp viện phí, hắn liền dặn dò Thẩm Thư Dịch một câu: "Hai người cứ trò chuyện trước đi, mười phút nữa tôi quay lại."
Thẩm Thư Dịch gật đầu, cậu cũng chẳng thấy ngại ngùng gì khi phải ở riêng với ông cụ. Khả năng giao tiếp của cậu chủ Thẩm thực ra rất tốt.
Quầy thu ngân nằm ngay đối diện phòng bệnh, sát cạnh trạm y tá. Triệu Duật Hành vừa mới thanh toán xong đợt điều trị này, vai bỗng bị ai đó vỗ một cái: "Anh họ?"
Triệu Duật Hành nhìn sang, không nói gì. Người vỗ vai hắn là một thanh niên cao tầm mét bảy, chính là con trai ruột của Triệu Bảo Sơn, em họ Triệu Trình.
Triệu Duật Hành vốn không thân thiết gì với gia đình Triệu Bảo Sơn. Họ đã dọn ra khỏi Tam Hà Loan từ hồi hắn còn học cấp hai, nghe đâu mua một căn nhà ở phía Bắc thành phố. Năm đó lúc mua thì rêu rao là khu vực đó sẽ trở thành đặc khu kinh tế thứ hai của Vân Cảng. Kết quả là bị vẽ bánh suốt mười năm, đến cái bệnh viện cũng chẳng thèm xây, giờ muốn đi khám bệnh còn phải bắt xe buýt cả tiếng đồng hồ để đến bệnh viện Mary.
Giá nhà thì cứ thế dốc không phanh, năm nay kinh tế buồn chán lại rớt thêm mấy trăm ngàn tệ nữa.
Gia đình Bảo Sơn cứ lấy cái cớ đó để không đóng một xu viện phí nào cho ông nội lần này. Thấy Triệu Trình ở đây, Triệu Duật Hành cảm thấy khá bất ngờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!