Chương 26: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Triệu Duật Hành có chút khó hiểu, đang định hỏi Thẩm Thư Dịch xem đầu óc cậu lại chập mạch chỗ nào, thì bên cạnh bỗng có hai cô nàng đi cùng bạn tới khám bệnh đang ôm khư khư cái máy tính bảng, hạ thấp giọng gào thét đầy phấn khích.

"Trời ơi, bà xem tập mới nhất của phim "Tình có lối về nhưng không có đường lui" chưa? Tống Thanh Hạm cuối cùng cũng phát hiện ra sự thật năm xưa rồi. Hóa ra Lục Bắc Thần rời bỏ cô ấy không phải vì hết yêu, mà là vì nhà anh ta phá sản! Anh ta không lo nổi tương lai cho cô ấy! Ngược tâm quá đi mất!"

"A a a a xem rồi xem rồi! Má ơi tui hóng cái màn lộ thân phận này từ lúc xem trailer rồi, tối qua còn leo hẳn lên hot search luôn!"

"Cảnh Lục Bắc Thần khóc trong quán bar tối qua diễn đỉnh thật sự!"

"Đúng đúng đúng, OMG! Ba thì ly hôn, mẹ thì bạo bệnh, em trai còn đi học, còn anh ta thì tan vỡ! Tui mê chết cái thiết lập kiểu soái ca nghèo khổ này luôn á!"

Soái ca nghèo khổ: ?

Nghe quen quen, không chắc lắm, nhưng chắc không phải thiết lập của mình đâu. Hắn không có người mẹ bạo bệnh, chỉ có người ông đang nằm viện thôi.

Triệu Duật Hành định thần lại, tiếp tục trả lời tin nhắn của Thẩm Thư Dịch.

"Ê bà nhìn kìa." Cô gái bên cạnh hạ giọng, thì thầm to nhỏ vào tai bạn mình: "Cái anh cực phẩm ngồi đằng kia trông hơi giống Lục Bắc Thần nhỉ…"

"Vãi, bà cũng thấy thế à? Tui nhìn ảnh nãy giờ rồi, đúng luôn, gu ăn mặc cũng hơi… nhưng mà anh trai người qua đường này đẹp trai hơn nhiều!"

"Tui hay thấy ảnh đến khu nội trú lắm, hình như là chăm người nhà, trời ơi, thấy thương quá đi!"

Triệu Duật Hành: "…"

Hắn không cần mấy lòng thương hại thừa thãi đó.

[Sao tự dưng lại đưa nhiều tiền vậy?] Cuối cùng Triệu Duật Hành cũng gửi tin nhắn đi.

Thẩm Thư Dịch còn đang phân vân không biết nên an ủi Triệu Duật Hành sao cho tinh tế, nhận được tin này liền đáp ngay: [Ờ thì… chỉ là thấy ông nội anh đang nằm viện, chắc là cần tiền đóng viện phí này nọ thôi.]

[Mèo

-con

-lấm

-lét. jpg]

Triệu Duật Hành không ngờ câu nói này lại phát ra từ miệng Thẩm Thư Dịch. Mặc dù ngay từ đầu mục đích hắn tìm đến Thẩm Thư Dịch chính là để cậu chi trả viện phí cho ông nội, nhưng khi cậu thật sự nói ra, trong lòng Triệu Duật Hành lại dâng lên một nỗi bực bội khó tả.

Nếu Thẩm Thư Dịch thực sự quăng cho hắn một số tiền lớn như thế ngay một lúc, đủ để thanh toán dứt điểm viện phí cho ông nội, thì coi như sau này hai người chẳng cần phải gặp lại nhau làm gì nữa. Hắn sẽ không phải tốn thêm thời gian riêng tư để đi hầu hạ cái vị cậu chủ khó chiều này.

Đây rõ ràng là chuyện tốt.

Thế là Triệu Duật Hành trả lời một cách chém đinh chặt sắt: [Không cần.]

Triệu Duật Hành từ chối số tiền này của Thẩm Thư Dịch không phải vì muốn giữ liên lạc sau này. Đơn giản là vì, thứ nhất, Thẩm Thư Dịch đào đâu ra nhiều tiền như thế vào lúc này. Thứ hai, dù Thẩm Thư Dịch có móc được ngần ấy tiền ra thật, thì mục đích của cậu căn bản không phải là trả nợ, mà là bao nuôi.

Nếu số tiền này là phí bao nuôi, Triệu Duật Hành tuyệt đối không nhận. Đây là vấn đề nguyên tắc.

Thẩm Thư Dịch nhìn dòng hồi đáp của Triệu Duật Hành cảm thấy lạ lùng hết sức. Trên đời này lại có kiểu đàn ông không hứng thú với tiền bạc cơ đấy! Được thôi, anh không lấy thì tôi cũng chẳng ép, đằng nào tôi cũng đang rỗng túi.

Nghĩ đến khoản nợ hơn hai triệu tệ vẫn còn treo lơ lửng trên đầu, Thẩm Thư Dịch lại bắt đầu đau não. Thật là suy sụp,"mèo nhỏ ôm đầu gào thét thảm thiết, không biết món nợ khổng lồ hai triệu tệ này phải trả đến bao giờ mới xong.

Triệu Duật Hành cứ ngỡ cuộc trò chuyện của hai người đến đây là kết thúc. Dù sao hắn cũng chẳng hy vọng gì vào việc một tên phú nhị đại thiếu sự đồng cảm như Thẩm Thư Dịch có thể thốt ra lời an ủi tử tế nào.

Nào ngờ, Thẩm Thư Dịch lại nhắn tới: [Gửi địa chỉ bệnh viện qua đây mau!]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!