Chương 25: (Vô Đề)

Thẩm Thư Dịch: [^ ^]

Thẩm Thư Dịch: [Tôi đang nằm ở nơi hạnh phúc nhất thế gian này, đừng có ép tôi phải vả cho anh hai phát vào lúc này nhé ^ ^]

Triệu Duật Hành: […]

Xác nhận rồi, đúng là chính chủ Thẩm Thư Dịch không sai vào đâu được.

Triệu Duật Hành khựng lại, chờ khoảng vài giây rồi lại nhắn tin hỏi: [Sao tự dưng lại gọi tôi là ông xã?]

Chẳng phải trước đó vẫn gọi là vị hôn phu sao? Tất nhiên không phải hắn cho rằng gọi vị hôn phu là đúng đắn gì cho cam. Có điều Thẩm Thư Dịch gọi một cách tự nhiên như thế, là chỉ gọi mình hắn như vậy, hay là với ai cậu cũng lả lơi như thế này.

Thẩm Thư Dịch gửi cho hắn một đoạn video quay khoang nội thất bên trong chiếc trực thăng. Triệu Duật Hành bấm vào xem kỹ, nhưng không thấy Thẩm Thư Dịch lộ mặt. Trong thoáng chốc, chính hắn cũng không nhận ra mình đang có một chút tiếc nuối.

Thẩm Thư Dịch: [Thấy sao hả (Đeo kính râm)]

Triệu Duật Hành: [Rất đẹp. Vậy nên tại sao lại gọi tôi là ông xã?]

Thẩm Thư Dịch: [Trước khi anh trai tặng quà cho tôi, tôi chẳng bao giờ hỏi tại sao anh ấy lại tặng quà cả, thế nên tôi mới có thêm nhiều quà đấy (Mặt cười)]

Thẩm Thư Dịch: [Cho nên khi người ta gọi anh là ông xã, anh cứ ngậm miệng lại mà nghe, đừng có hỏi tại sao, hiểu chưa? (Mặt cười)]

Triệu Duật Hành vẫn thắc mắc: [Tại sao?]

Hắn nhìn logic của Thẩm Thư Dịch rồi suy luận ngược lại: [Nếu tôi ngậm miệng không hỏi, thì cậu sẽ cứ gọi tôi là ông xã mãi à?]

Thẩm Thư Dịch: […]

Triệu Duật Hành vẫn không chịu buông tha: [Vậy nên, tại sao?]

Thẩm Thư Dịch: […]

Thẩm Thư Dịch gửi tin nhắn thoại sang mắng hắn: "Tại sao cái gì mà tại sao? Anh là bộ sách Mười vạn câu hỏi vì sao đấy à? Đồ thần kinh! Thích thì gọi thôi, cần gì phải có lý do? Tôi cứ thích gọi đấy! Ông xã ông xã ông xã ông xã ông xã ông xã ông xã ông xã!!!"

Triệu Duật Hành: "…"

Yết hầu của Triệu Duật Hành khẽ chuyển động, hơi thở của hắn bỗng chốc trở nên loạn nhịp.

Hắn im lặng vài giây rồi mới mở lời: "Thẩm Thư Dịch, sau này đừng có nổi cáu với người khác kiểu đó."

Làm gì có ai đời vừa nổi khùng lên là đã gọi ông xã liên tằng tằng như thế? Cái này thì khác gì đang nũng nịu đâu. Nếu Thẩm Thư Dịch mà cũng làm vậy với những gã đàn ông khác, đối phương chắc chắn sẽ hiểu lầm cho mà xem.

Cũng may là hắn sẽ không như thế, vì hắn là trai thẳng.

Thẩm Thư Dịch gào xong cũng thấy hơi ngượng mồm. Nhắn tin trên WeChat thì chỉ là gõ vài chữ thôi, chứ gọi trực tiếp vào tai Triệu Duật Hành thế này đúng là có chút kỳ kỳ.

Thẩm Thư Dịch lẩm bẩm: "Ngoài anh ra thì còn ai rảnh rỗi chọc tôi nổi điên nữa hả?"

Không chọc cậu, cậu cũng nổi điên lên đó thôi.

Triệu Duật Hành thầm nghĩ, nhưng hắn cảm thấy tốt nhất là không nên nói ra điều này. Nếu không Thẩm Thư Dịch sẽ cực kỳ khó dỗ dành.

Thẩm Thư Dịch lảm nhảm với hắn nửa ngày trời mới sực nhớ ra chính sự. Cậu chẳng thèm vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: "Dạo này khi nào anh rảnh?"

Triệu Duật Hành: "Có chuyện gì."

Một khi Thẩm Thư Dịch đã quyết tâm bồi dưỡng tình cảm với Triệu Duật Hành, cậu tỏ ra cực kỳ thản nhiên: "Chẳng phải đã nhắn tin bảo nhớ anh rồi sao, đương nhiên là phải ra ngoài hẹn hò rồi!"

… Tại sao Thẩm Thư Dịch có thể nói những lời mập mờ như thế bằng cái giọng thẳng tuột như ruột ngựa vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!