Thẩm Thư Dịch cảm thấy Triệu Duật Hành hôm nay cứ như người trên mây, tâm trạng thất thường như thời tiết. Lúc thì bình thản như mặt hồ, lúc lại như sắp sụp đổ đến nơi, chẳng lẽ đàn ông cũng có mấy ngày đèn đỏ hay sao?
Nhưng Thẩm Thư Dịch cũng chẳng rảnh hơi đâu mà đi làm bác sĩ tâm lý cho hắn.
Thiển Thủy Loan đã hiện ra ngay trước mắt. Xe lạ mà không có đăng ký thì đừng hòng lọt qua cổng. Bác tài đành phải hạ kính xe xuống, bảo vệ vừa nhác thấy cái mặt thương hiệu của Thẩm Thư Dịch là vội vã mở đường ngay lập tức.
Đến trước cổng đại gia đình, trời cũng đã bắt đầu nhập nhẹm tối. Những ngọn đèn đường vàng vọt tỏa ra ánh sáng ấm áp, nhưng đừng nhầm với mấy cái bóng tuýp ngoài phố nhé, đèn ở Thiển Thủy Loan toàn là hàng cao cấp vận chuyển bằng đường hàng không từ nước ngoài về đấy. Ánh đèn hắt xuống mặt đất cứ gọi là vàng son lấp lánh, biến khu biệt thự tấc đất tấc vàng này thành một khung cảnh ảo diệu chẳng khác nào phim trường.
Trước khi xuống xe, Thẩm Thư Dịch hơi ngập ngừng: "Lát nữa anh về bằng gì?"
Triệu Duật Hành vẫn nhắm tịt mắt, có vẻ đang muốn trốn tránh thực tại phũ phàng: "Bắt taxi."
Thôi được rồi. Thẩm Thư Dịch vốn định bảo chú Lâm lái xe đưa hắn về, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vừa đưa cậu về, cậu lại đưa hắn đi, hai đứa cứ thế đưa qua đẩy lại thì trông có khác gì hai đứa dở hơi đang chơi trò ma đưa lối quỷ dẫn đường không kia chứ?
Thẩm Thư Dịch định kéo cửa xuống xe thì Triệu Duật Hành đã nhanh tay hơn một bước, mở khóa cửa từ bên trong giúp cậu.
Thẩm Thư Dịch: …
Cậu cũng đâu có cần người ta hầu hạ tận răng đến mức này. Nhưng thôi, nếu Triệu Duật Hành đã tình nguyện làm quản gia thì cậu cũng sẵn lòng hưởng thụ thôi.
Thẩm Thư Dịch vừa đẩy cửa bước xuống, còn chưa kịp nói câu tạm biệt với Triệu Duật Hành. Bất thình lình, một luồng gió nồng nặc mùi rượu tạt thẳng vào mặt, một bóng đen loạng choạng lao tới như tên bắn.
Cánh tay Thẩm Thư Dịch bị tóm chặt lấy, cậu đơ ra mất một giây, theo bản năng định hất gã say xỉn này ra. Thế nhưng cậu còn chưa kịp ra tay thì gã đàn ông say khướt ấy đã giật mạnh một cái, đẩy cậu sang một bên.
Thẩm Thư Dịch đứng bên cạnh xe mà tim vẫn còn đập thình thịch vì kinh hãi, cổ tay bị kéo đau điếng từng cơn. Cậu còn chưa kịp nhìn rõ mặt mũi kẻ đó là ai thì gã say đã tót ngay vào trong xe: "Thư Dịch, anh sai rồi, anh thực sự sai rồi…"
Cái giọng này?
Thẩm Thư Dịch kinh ngạc tột độ, đây chẳng phải là Lý Tư Gia sao!
Gã say bất thình lình lao ra từ góc khuất đúng là Lý Tư Gia thật.
Kể từ cái ngày bị Thẩm Thư Dịch đá văng khỏi FullCup, kế hoạch bay về Bắc Mỹ của hắn ta bị hoãn lại vô thời hạn. Hắn ta thừa hiểu nếu giờ mà vác mặt về Mỹ để ba mẹ biết chuyện đã chia tay với Thẩm Thư Dịch, có khi cả gia tộc sẽ nổi trận lôi đình mà tước luôn quyền thừa kế của hắn ta không chừng.
Lý Tư Gia hồn xiêu phách lạc, lang thang ở Vân Cảng suốt mấy ngày trời, cuối cùng vì không thể chấp nhận nổi hiện thực phũ phàng nên đã tót vào bar uống đến mức say quắc cần câu.
Đám chiến hữu cứ ngỡ hắn ta chỉ chơi bời qua đường với Thẩm Thư Dịch thôi. Bởi lẽ ở Bắc Mỹ, Lý Tư Gia nổi tiếng là tay phong lưu đa tình, thay người tình còn nhanh hơn thay áo, đối tượng mập mờ nhiều như cá dưới sông. Ai cũng nghĩ Thẩm Thư Dịch chẳng qua cũng chỉ là một trong số những con mồi đó, có chăng là gắn thêm cái mác bạn trai chính thức cho nó oai thôi.
Anh em khuyên hắn ta đời là phù du, chơi bời thôi thì đừng có lụy. Huống hồ cái cậu Thẩm Thư Dịch đó có gì tốt đâu, tính tình vừa tệ lại vừa khó chiều, nếu hắn ta thực sự thích cái gu đó thì trong giới thiếu gì, tìm đại vài bản thay thế là xong ngay ấy mà.
Đám bạn khuyên can rát cả cổ, nhưng Lý Tư Gia cứ như kẻ mất hồn, lặng lẽ nốc rượu hết ly này đến ly khác, chẳng biết có lọt tai chữ nào không. Đến khi anh em định khuyên tiếp thì hắn ta đã nốc cạn ly cuối cùng rồi bật dậy như lò xo, miệng lẩm bẩm tự nói một mình.
"Không được, mình thực sự không thể chia tay với Thẩm Thư Dịch."
"Mình không thể sống thiếu em ấy… mình thực sự không xong rồi…"
"Mình… mình muốn gặp em ấy, mình thực sự rất muốn gặp em ấy, mình nhớ em ấy đến phát điên rồi…"
Thế là mới có cái màn kịch hay tại Thiển Thủy Loan này. Lý Tư Gia chẳng biết đào đâu ra địa chỉ nhà cậu, cũng chẳng biết đã ngồi xổm hóng gió lạnh trước cổng biệt thự bao lâu rồi. Vừa thấy có xe dừng trước cổng, hắn ta biết ngay là mình đã đợi được chính chủ.
Lần này hắn ta tới đây, dù có phải mặt dày tâm ác cũng phải bám lấy Thẩm Thư Dịch đòi quay lại bằng được. Hắn ta không tin Thẩm Thư Dịch lại có thể tuyệt tình đến mức không còn chút cảm giác nào với mình.
Vừa chui tót vào trong xe, Lý Tư Gia đã vội vàng định ôm chầm lấy Thẩm Thư Dịch. Hắn ta cũng ôm được rồi đấy, có điều "Thẩm Thư Dịch" này sao mà to con quá vậy?
Lại còn… cứng như đá nữa?!
Trước đây cũng chưa từng ôm bao giờ, nhưng chẳng lẽ đằng sau cái vẻ ngoài mảnh mai của Thẩm Thư Dịch lại là một cơ thể vạm vỡ đến thế sao?
Đại não bị cồn làm cho tê liệt của Lý Tư Gia rốt cuộc cũng tỉnh táo thêm được vài phần. Giây tiếp theo, một cơn đau nhói truyền đến từ trước ngực, cả người hắn ta không kịp đề phòng đã bị một cú sút bay thẳng ra khỏi xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!