Chương 21: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hôm nay Thẩm Thư Dịch diện một bộ cánh cực kỳ hút mắt. Cậu khoác chiếc áo măng tô màu đỏ Angola dài đến tận mắt cá chân, vạt trước được cắt khoét táo bạo tạo cảm giác như một bộ tuxedo đuôi tôm, tà áo phía sau rủ xuống thành một đường bán nguyệt hoàn hảo. Bên trong là lớp áo lót họa tiết thủy mặc thanh nhã.

Chiếc sơ mi cổ ren nhọn cùng quần dài ống rộng thoải mái kết hợp với đôi boots ngắn cổ đen tuyền giúp cậu toát lên khí chất tao nhã, vừa nhìn đã thấy đậm mùi tiền, dáng người thì cao ráo, mảnh khảnh miễn chê.

Thế nhưng, tâm điểm của mọi ánh nhìn vẫn là gương mặt đẹp không góc chết của cậu. Với nhan sắc này, dù có trùm bao tải ra đường thì tỷ lệ người qua đường ngoái nhìn vẫn cứ là 100%. Dưới ánh nắng, viên đá quý trên dây xích áo kép trước ngực cậu lấp lánh ánh xanh nhạt đầy mê hoặc.

Thẩm Thư Dịch vừa dứt lời, hiện trường bỗng rơi vào im lặng như tờ. Dù có chậm tiêu đến đâu thì cậu cũng nhận ra có gì đó sai sai. Vấn đề chính là Triệu Duật Hành và Tiểu Lưu vốn không hề quen biết nhau, vậy mà lúc này hai người họ lại đang nhìn nhau bằng ánh mắt tình tứ lạ thường. Thẩm Thư Dịch xoa xoa cánh tay, cảm giác da gà da vịt sắp biểu tình đến nơi.

Cậu vừa định mở miệng: "Anh…"

"Sao cậu lại bước ra từ ghế lái?"

Triệu Duật Hành cắt ngang lời cậu, giọng nói mang theo một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ. Ngón tay hắn vô thức cuộn lại. Gương mặt vốn xưa nay liệt cơ của Triệu Duật Hành giờ đây hiện rõ vẻ sượng trân khó tả. Đúng là một lần hướng ngoại bằng vạn lần nội hao.

"Vì tôi lái xe chứ sao, không ngồi ghế lái thì ở đâu?" Thẩm Thư Dịch đáp lại đầy vẻ khó hiểu.

"À đúng rồi." Nhớ ra việc chính, Thẩm Thư Dịch chìa tay về phía Tiểu Lưu: "Nhanh lên, hôm nay tôi tự lái xe đến đây, anh phải chuyển cho tôi 300 tệ tiền công đó."

Tiểu Lưu lúc này mới hoàn hồn sau cú sốc "Trời đất ơi, mình sắp bị anh chàng đẹp trai này bẻ cong rồi sao? Nhưng mà người ta vừa soái vừa đỉnh thế kia, theo đúng kế hoạch thì lẽ ra mình cũng phải đẹp trai cỡ đó mới phải chứ!"

Anh ta vội vàng xuống xe, lôi điện thoại ra gửi ngay cho Thẩm Thư Dịch một cái hồng bao 300 tệ: "Dạ, cậu ba."

Dù sao chú Lâm cũng bảo rồi, mấy khoản tiền lẻ đưa cho cậu ba thế này đều có thể qua chỗ chú để thanh toán lại gấp đôi. Vì thế, Tiểu Lưu chuyển tiền một cách vô cùng hăng hái và dứt khoát.

Thẩm Thư Dịch thỏa mãn thu tiền, rồi lập tức chuyển thẳng số tiền đó sang cho Triệu Duật Hành.

Điện thoại Triệu Duật Hành rung lên ù ù, hắn nhìn con số 300 tệ vừa hiện ra trên WeChat.

"Cái gì đây?"

"Tiền trả góp cho anh chứ cái gì nữa."

"…"

Triệu Duật Hành nhìn Thẩm Thư Dịch, rồi lại liếc sang Tiểu Lưu.

Cuối cùng hắn cũng hiểu ra những công việc làm thêm kiếm được một hai đồng, thậm chí là năm hào bạc lẻ hằng ngày của Thẩm Thư Dịch là từ đâu mà có rồi.

"Tiền bình thường cậu chuyển cho tôi, đều là làm thêm kiểu này mà có à?"

Sau khi Tiểu Lưu lái chiếc Bentley đi khuất, chỉ còn lại Triệu Duật Hành và Thẩm Thư Dịch. Nhà hàng Pháp họ chọn nằm trong tòa đại sảnh thương mại giữa lòng trung tâm Vân Cảng, một chốn thanh tịnh giữa phố thị ồn ào, tọa lạc tận tầng 56 cao nhất. Khi thang máy tham quan ngoài trời chạm mốc tầng 32 để trung chuyển và tiếp tục từ từ leo l*n đ*nh tháp, toàn cảnh cảng Victoria thu trọn vào tầm mắt qua lớp kính.

Kể từ tầng 32 trở lên, tòa nhà này chỉ tiếp đón khách VIP. Lúc đặt bàn, Triệu Duật Hành có điền tên mình và Thẩm Thư Dịch. Tên hắn thì chẳng ai quan tâm, nhưng người quản lý nhà hàng vừa nhìn thấy cái tên Thẩm Thư Dịch là hú hồn chim én, vội vã gọi điện cho chú Lâm ở Thủy Loan Nhất Hào để xác minh tình hình ngay lập tức. Sau khi biết vị khách quý ghé thăm hôm nay chính là cậu ba nhà họ Thẩm, nhà hàng đã vội vàng dọn dẹp, đuổi sạch khách khứa từ hai tiếng trước để bao trọn không gian.

Thế nên trong chiếc thang máy tham quan sang chảnh sáng trưng lúc này chỉ có đúng hai người Triệu Duật Hành và Thẩm Thư Dịch. Thẩm Thư Dịch vốn đang cúi đầu dán mắt vào trang web chính thức của nhà hàng để xem đánh giá và nghía xem món đầu bảng nào trang trí đẹp mắt để còn chụp ảnh sống ảo.

Bất thình lình nghe thấy giọng Triệu Duật Hành, cậu cũng chẳng thèm ngẩng lên, đáp: "Chứ còn sao nữa?"

Triệu Duật Hành im lặng một lát rồi lại hỏi: "Lái xe hộ tài xế của cậu, ngoài cái đó ra còn làm gì khác nữa không?"

Thẩm Thư Dịch dời sự chú ý khỏi điện thoại, trong bụng thầm nghĩ tất nhiên là còn rửa chén cho dì Lý, tưới hoa cho chú Lâm và vô vàn công việc chân tay khác nữa chứ. Nhưng mấy cái đó làm gì được coi là nghề tay trái oai phong lẫm liệt gì cho cam, chưa kể đến thân phận cậu ba nhà họ Thẩm – người thừa kế tiềm năng của tập đoàn Anh Hoa lẫy lừng mà đi kiếm tiền bằng cách rửa chén? Nói ra thì còn đâu cái mặt mũi này nữa!

Thẩm Thư Dịch định bụng sẽ giả chết không trả lời. Nhưng rồi nghĩ đi nghĩ lại, ở đây cũng chẳng có ai khác…

Vả lại, Thẩm Thư Dịch vốn thuộc kiểu người nếu có làm việc thiện thì nhất định phải viết vào nhật ký, đợi người ta phát hiện mới thôi. Cậu chính là muốn cho Triệu Duật Hành thấy mình kiếm được đồng tiền đổ mồ hôi sôi nước mắt đến nhường nào, từ đó hắn mới thấu hiểu được cái quyết tâm hủy hôn sắt đá của cậu.

"Thì cũng loanh quanh mấy việc như tưới hoa cho chú Lâm hay rửa chén đĩa giúp mọi người thôi." Thẩm Thư Dịch dùng tông giọng kiểu chuyện nhỏ như con thỏ để kể lể.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!