Chương 20: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thẩm Thư Dịch nhấc máy nhưng không thèm ừ hử lấy một tiếng.

Cái kết quả này vốn đã nằm trong dự liệu của Triệu Duật Hành, hắn đành mở lời phá vỡ sự im lặng trước: "Hôm nay có đi ăn nữa không?"

Thẩm Thư Dịch lạnh lùng dứt khoát: "Không đi."

Triệu Duật Hành ngẩn ra, hỏi lại: "Tại sao?"

Ha hả, lại còn hỏi tại sao? Sao anh không tự soi gương mà hỏi chính mình đi?

Giọng Thẩm Thư Dịch nặc mùi thuốc súng: "Ai biết tại sao. Chẳng phải tối qua có người không cho tôi tiêu tiền của người yêu cũ đó sao? Không tiêu tiền hắn ta thì tôi đào đâu ra tiền, mà không có tiền thì lấy gì mà ăn, thế nên khỏi ăn luôn cho rảnh."

Triệu Duật Hành im lặng một lát. Sau đó, hắn đưa ra phương án giải quyết của mình: "Cậu có thể tiêu tiền của tôi."

Thẩm Thư Dịch đáp: "Không thèm."

Triệu Duật Hành càng khó hiểu: "Lần này là tại sao?"

Thẩm Thư Dịch bắt đầu giở giọng âm dương quái khí: "Tôi nào dám tiêu tiền của anh, tôi còn đang nợ anh những hai triệu cơ mà, hứ."

Triệu Duật Hành vẫn cực kỳ bình thản giải thích: "Nợ tiền là ông nội mà, cậu cứ tiêu tiền của tôi đi."

… Đúng là cái đồ thần kinh!

Người ta đang nghiêm túc cãi nhau, ai cho phép anh kể mấy cái chuyện cười nhạt như nước ốc này thế hả?

Ha ha ha ha ha ha ha ha.

(*)Joke này hơi khó hiểu, câu này gốc là  , đại khái là lúc người khác vay tiền mình thì nó quỳ lạy năn nỉ ỉ ôi, đến khi mình đến đòi nợ nó thì ngược lại mình là người quỳ lạy năn nỉ nó trả tiền. Bởi vậy hay nói "Đứng cho vay, quỳ đòi nợ", hoặc "Lúc vay tiền ta là con chắt, lúc trả tiền ta là ông nội." là ý này.

Thẩm Thư Dịch phải vội vàng hít một hơi thật sâu để nén cơn cười lại. Khóe miệng cậu cứ giật giật, phải cố lắm mới giữ được cái vẻ mặt ta đây tuyệt đối không thèm đi chơi với Triệu Duật Hành nữa": "Vẫn không thèm."

Bị từ chối tận ba lần, Triệu Duật Hành rốt cuộc cũng nhận ra nút thắt của vấn đề. Hắn ướm lời: "Thẩm Thư Dịch, cậu vẫn còn giận à?"

Thẩm Thư Dịch suýt thì cười ra tiếng vì tức: "Chứ còn gì nữa? Anh tưởng ngủ một giấc dậy là cơn giận của tôi nó tự bốc hơi chắc?"

Triệu Duật Hành khựng lại một chút, rồi nói: "Tôi cứ tưởng là chúng ta huề rồi chứ."

Có ai làm ơn giáng xuống một đạo sấm sét đánh chết cái tên trai thẳng băng này đi cho tôi nhờ không!

"Ai cho anh cái ảo tưởng là chúng ta đã huề rồi?" Thẩm Thư Dịch hậm hực gào lên: "Vả lại anh còn chưa thèm xin lỗi tôi câu nào! Muốn làm hòa thì tiền đề là phải xin lỗi, anh có hiểu không? Phải xin lỗi!"

Triệu Duật Hành: "Tôi xin lỗi."

Thẩm Thư Dịch: "."

Thật… thật sự là xin lỗi một cách dứt khoát vậy luôn à?

Giọng Triệu Duật Hành nhẹ đi hẳn, cực kỳ kiên nhẫn: "Giờ chúng ta huề được chưa?"

"Vẫn không được, thái độ xin lỗi của cậu chẳng chân thành tí nào." Hê hê, cái gã họ Triệu kia. Để cho cậu mở tầm mắt nhé, trái tim của Thẩm Thư Dịch này không phải làm bằng đá đâu, mà làm bằng kim cương siêu cứng đấy!

Triệu Duật Hành: "Thế thái độ xin lỗi như thế nào mới được coi là chân thành?"

Thẩm Thư Dịch bị câu hỏi ngược lại làm cho ngẩn người, cậu bèn thuận theo lời hắn nghiêm túc suy nghĩ. Muốn xin lỗi cậu thì tất nhiên không thể thiếu quà cáp, xe sang đồng hồ hiệu thì chưa bàn tới, nhưng biệt thự với túi xách giới hạn là phải có. Trong đầu đại thiếu gia bắt đầu hiện ra một loạt các thương hiệu xa xỉ, đi kèm sau đó là một chuỗi dài các con số 0000000.

Nhưng nghĩ bằng đầu gối cũng biết Triệu Duật Hành đào đâu ra tiền mà mua nổi mấy thứ này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!