Triệu Duật Hành vẫn chưa lên xe mà nhắn tin cho Thẩm Thư Dịch trước.
[Cậu lại quay lại với anh ta rồi à?]
Thực ra, lúc nãy khi biết Thẩm Thư Dịch chia tay, hắn chẳng cảm thấy gì đặc biệt. Thế nhưng giờ đây, khi phỏng đoán cậu đã làm hòa với Lý Tư Gia, lòng Triệu Duật Hành bỗng nảy sinh một chút bực bội khó hiểu.
Lúc nhận được tin nhắn, Thẩm Thư Dịch chẳng hiểu sao lại đọc ra được một chút lửa giận trong câu nói này. Hắn giận cái gì? Mới đầu Thẩm Thư Dịch thấy lạ lắm, nhưng nghĩ lại thì dù gì Triệu Duật Hành cũng là vị hôn phu trên danh nghĩa của mình, thôi thì cũng coi như hắn có lý do để cáu kỉnh đi.
Thẩm Thư Dịch đáp: [Không có.]
Cậu gửi kèm một cái icon mặt cười mỉm: [Anh không hiểu tiếng người à? Tôi đã bảo là người yêu "cũ" rồi mà?]
Triệu Duật Hành không chỉ hiểu tiếng người, mà còn cực kỳ biết cách mỉa mai: [Đã là người yêu cũ sao cậu còn dùng tiền của anh ta?]
? Chứ không thì sao? Dùng của ai? Cậu cũng muốn dùng tiền của anh trai mình lắm chứ, nhưng chẳng phải vì cái vụ rắc rối của hắn mà anh trai đã khóa sạch sành sanh thẻ ngân hàng của cậu rồi đó sao?
Vả lại, đây là tiền Lý Tư Gia tự chuyển cho cậu chứ có phải cậu thò tay vào ví hắn ta cướp đâu. Chưa kể chiếc đồng hồ Breguet mà Thẩm Thư Dịch tặng Lý Tư Gia có giá trị tận một triệu hai trăm nghìn tệ, quà đã tặng đi thì không có lý nào đòi lại, lúc nãy Thẩm Thư Dịch cũng chẳng thèm cầm về.
Tính toán kỹ ra thì.
Lý Tư Gia chuyển cho cậu 7 vạn, cậu trả lại món quà 120 vạn. Tính ra cậu còn đang lỗ chổng vó hơn 100 vạn đây này!
Tiền Lý Tư Gia chuyển qua WeChat, cậu tất nhiên là tiêu một cách đường đường chính chính, không việc gì phải hổ thẹn.
Thẩm Thư Dịch hậm hực nhắn tin lại, đáp trả sự chất vấn của Triệu Duật Hành: [Không dùng của anh ta, chẳng lẽ dùng của anh?]
Cậu chỉ thuận miệng nói thế thôi, chứ thừa biết cái hạng sinh viên nghèo như Triệu Duật Hành chắc một tháng chẳng đào đâu ra nổi 3000 tệ. Làm sao hắn có thể cam tâm tình nguyện chi tiền cho cậu được? Hắn còn đang chực chờ tống tiền bồi thường từ cậu đây này!
Ai dè Triệu Duật Hành nhắn lại vẻn vẹn hai chữ: [Có thể.]
Thẩm Thư Dịch ngẩn người, rồi Triệu Duật Hành lại gửi tiếp: [Tôi có thể tự bắt xe về.]
… Ồ. Thì ra cái có thể của hắn là như vậy.
Thẩm Thư Dịch còn tưởng… Thôi bỏ đi, cho dù Triệu Duật Hành có thực sự chịu chi tiền cho cậu thì cậu cũng chẳng đời nào muốn kết hôn với hắn đâu. Ai mà thèm cái cuộc sống ở nhà thuê kia chứ! Cái tên đàn ông chó chếch này còn dám bỏ gián vào chén cơm tối của cậu nữa mà!
Thẩm Thư Dịch cũng lười chẳng buồn giải thích với Triệu Duật Hành. Theo góc nhìn của cậu, chắc là cái lòng tự trọng đàn ông của Triệu Duật Hành lại phát tác rồi, không muốn dùng tiền của người yêu cũ của đối tượng xem mắt chứ gì.
Nhưng Thẩm Thư Dịch thì mặc xác mấy thứ đó.
Cậu không chỉ dùng tiền của người yêu cũ đặt xe cho Triệu Duật Hành, mà còn định đem nốt số tiền còn lại của hắn ta chuyển thẳng cho Triệu Duật Hành để trả nợ cho xong chuyện.
Thẩm Thư Dịch đem toàn bộ hơn bảy mươi ngàn tệ trong WeChat chuyển sạch qua, giây tiếp theo, điện thoại của Triệu Duật Hành đã gọi tới. Lần này, Thẩm Thư Dịch nghe rõ mồn một giọng nói của đối phương đang mang theo một chút hơi lửa: "Cậu lấy đâu ra nhiều tiền vậy?"
Thực ra Triệu Duật Hành đại khái cũng đoán được rồi, nhưng chẳng hiểu sao hắn lại muốn chính tai nghe Thẩm Thư Dịch nói ra. Thẩm Thư Dịch thản nhiên đáp: "Đã nói với anh rồi mà, là tiền Lý Tư Gia chuyển cho tôi. Nhớ ghi nợ bảy mươi ngàn này vào sổ đó!"
Việc quan trọng nhất của Thẩm Thư Dịch lúc này là mau chóng trả sạch cái phí chia tay cho Triệu Duật Hành, sau đó tung một cước đá phăng vị hôn phu hờ này đi luôn. Trời mới biết cậu chỉ muốn hủy hôn thôi, sao mà cái khoản phí chia tay này nó còn nở nhanh hơn cả lãi nặng thế không biết, Thẩm Thư Dịch cảm giác mình như đã trả nợ suốt cả vạn năm rồi.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, hồi lâu sau Triệu Duật Hành mới mở miệng: "Tôi không nhận."
Thẩm Thư Dịch: "…?"
Thẩm Thư Dịch không thể tin nổi: "Dựa vào cái gì? Đây cũng là tiền mà! Anh có thù với nhân dân tệ hay gì mà không nhận?"
Triệu Duật Hành cũng tự biết yêu cầu này của mình rất kỳ quặc. Thẩm Thư Dịch đang nỗ lực gom tiền trả nợ cho nhà hắn, bảy mươi ngàn không phải con số nhỏ, cứ đà này chẳng mấy chốc sẽ trả xong năm mươi vạn để sớm ngày nói lời tạm biệt vĩnh viễn với Thẩm Thư Dịch.
Nhưng cứ hễ nghĩ đến việc số tiền này là do Lý Tư Gia chuyển cho Thẩm Thư Dịch, Triệu Duật Hành lại nảy sinh một nỗi bài xích vô cớ. Có điều chính hắn cũng chẳng tìm được lý do nào hợp lý để giải thích cho hành động của mình.
Triệu Duật Hành tự thấy mình cũng hơi khó hiểu, chỉ theo bản năng nói: "Thẩm Thư Dịch, số tiền này không phải do chính tay cậu làm ra, tôi không nhận loại tiền không rõ nguồn gốc thế này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!