Nội tâm của Triệu Duật Hành lúc này cũng y hệt như câu nói hắn vừa gửi đi, tràn ngập sự hối hận. Nhất là khi nhớ lại hàng loạt những hành vi mập mờ, lả lướt mà Thẩm Thư Dịch thể hiện gần đây, cùng với đống tin nhắn và cuộc gọi lúc đêm hôm khuya khoắt.
Bản năng mách bảo Triệu Duật Hành rằng, giữa hắn và Thẩm Thư Dịch tốt nhất chỉ nên bàn về khoản bồi thường năm mươi vạn kia thôi, đừng có thêm bất kỳ mối liên hệ thừa thãi nào khác. Đặc biệt là mấy chuyện liên quan đến đời tư tình cảm thế này.
Triệu Duật Hành đã hạ quyết tâm phải nói rõ ràng với Thẩm Thư Dịch, vạch ra ranh giới rạch ròi giữa hai người.
Triệu Duật Hành thì suy tính đủ đường, nhưng Thẩm Thư Dịch đâu có biết đọc tâm thuật. Thấy đối phương gửi tới một tin nhắn thờ ơ lạnh nhạt đúng lúc mình vừa thất tình, ngọn lửa giận trong lòng cậu bùng lên ngay tức khắc. Thậm chí nó còn át cả nỗi buồn chia tay ban nãy.
Cái gã họ Triệu này có tí lòng trắc ẩn nào không vậy?? Người ta vừa thất tình mà hắn dám máu lạnh vô tình đến mức này sao?
Thẩm Thư Dịch vốn là kiểu người có máu điên là phải xả ngay tại chỗ. Cậu đứng bên lề đường, ngón tay gõ phím điện thoại lạch cạch, định bụng sẽ tung ra một tràng chỉ trích sấp mặt Triệu Duật Hành. Thế nhưng gõ được mười mấy chữ, cậu lại thẳng tay xóa sạch.
Thôi bỏ đi. Thẩm Thư Dịch buông điện thoại xuống.
Cậu chợt nhớ ra, gã họ Triệu này chính là cái vị hôn phu từ trên trời rớt xuống của mình. Giờ mình thất tình, chẳng phải tạo điều kiện cho hắn danh chính ngôn thuận bước chân vào hào môn, ăn bám nhà họ Thẩm rồi thừa kế khối tài sản ngàn tỷ, hay vạn tỷ gì đó của anh trai cậu sao?
Hừ, cậu mong chờ gì sự đồng cảm từ một gã ngư ông đắc lợi như hắn kia chứ? Biết đâu thấy cậu thất tình, hắn không những chẳng buồn mà còn đang khui sâm panh ăn mừng ấy chứ.
Đúng là cái đồ đàn ông liên hôn đáng ghét.
Thấy Thẩm Thư Dịch mãi không trả lời, Triệu Duật Hành bắt đầu tự vấn xem có phải lúc nãy mình nói hơi nặng lời quá không. Sau vài giây do dự, hắn nhắn tin hỏi thăm: [Cậu vẫn ổn chứ?]
[Tôi ổn đến không thể ổn hơn!] Dòng tin nhắn như được nghiến ra từ kẽ răng.
Hung dữ, hằm hè cực độ.
[Vậy thì tốt.] Triệu Duật Hành suy đi tính lại, quyết định vẫn nên thực hiện chút an ủi mang tính nhân đạo dành cho Thẩm Thư Dịch. Dù sao thì cậu cũng chỉ muốn bao nuôi hắn thôi, đó là lỗi lầm về mặt đạo đức chứ đâu có vi phạm pháp luật.
Triệu Duật Hành thấy mình cũng chẳng cần phải quá lạnh lùng với Thẩm Thư Dịch làm gì.
Hắn hiếm hoi lắm mới biên soạn một đoạn văn dài dằng dặc để an ủi cậu: [Thẩm Thư Dịch, thực ra thất tình cũng không có gì to tát đâu, đó chỉ là sự kết thúc của một mối quan hệ thôi. Sau này cậu chắc chắn sẽ gặp được người đàn ông tốt hơn.]
Thẩm Thư Dịch vừa đọc đã cười khẩy: [Hớ hớ, người đàn ông tốt hơn?]
Cậu bắt đầu tung chiêu âm dương quái khí: [Anh định tự ứng cử bản thân mình đấy hử?]
Ngưng! Chủ đề lại bắt đầu đi vào vùng nhạy cảm rồi.
Triệu Duật Hành ôm trán bất lực, không hiểu sao Thẩm Thư Dịch lại có thể biến một lời an ủi giữa những người bạn bình thường, thậm chí còn chưa tính là bạn, thành kiểu quan hệ mờ ám đó cho được.
Hắn quyết định nói cho rõ trắng đen với cậu: [Thẩm Thư Dịch, hình như cậu hiểu lầm gì rồi, tôi không hề có ý đó với cậu. Sau khi cậu thanh toán nốt tiền bồi thường, chúng ta tốt nhất đừng gặp lại nhau nữa…]
Triệu Duật Hành vẫn còn đang hì hục gõ chữ thì một tin nhắn thoại của Thẩm Thư Dịch bay tới. Hắn đành tạm dừng công cuộc vạch ranh giới, nhấn mở đoạn ghi âm lên.
Giữa màn đêm tĩnh mịch, giọng nói của Thẩm Thư Dịch vang lên từ điện thoại. Nghe nó cứ lẻ loi, lại pha chút uất ức và hụt hẫng khó tả.
Thẩm Thư Dịch lầm bầm gọi tên hắn: "Triệu Duật Hành."
"Thực ra thì tôi vẫn thấy hơi buồn một xíu xiu."
…… Triệu Duật Hành: ……
Triệu Duật Hành siết chặt điện thoại, thẳng tay xóa sạch sành sanh cái sớ dài dằng dặc vừa gõ ban nãy. Hắn gửi lại một tin nhắn thoại: "Cậu đang ở đâu, gửi địa chỉ qua đây."
Vị trí của Thẩm Thư Dịch là ở ngay trung tâm thành phố, đi tàu điện ngầm từ khu đại học sang cũng phải mất bốn mươi phút. Triệu Duật Hành thừa biết cái tính vị đại thiếu gia này, chắc chắn cậu chẳng có kiên nhẫn mà ngồi đợi hắn lững thững bò tới đâu.
Vậy là hắn quyết đoán chọn đi taxi.
Bình thường hắn hiếm khi chọn kiểu di chuyển tốn kém này lắm. Tối nay chẳng qua là vì tình huống đặc biệt thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!