Chương 17: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thẩm Thư Dịch tuy tính tình kiêu kỳ, nhưng cũng chẳng phải hạng người hoàn toàn không biết nể mặt người khác. Tặng quà trùng nhau đã đủ sượng trân rồi, nếu giờ còn bóc phốt đối phương tặng đồ giả, chẳng phải sẽ khiến bầu không khí đông cứng luôn sao?

Thẩm Thư Dịch nể tình hôm nay là sinh nhật của Lý Tư Gia. Trong lòng cậu dù có chút khó chịu nhưng vẫn kìm lại, không thèm phát tác.

Còn về phần cậu trai vừa lên tiếng kia, Thẩm Thư Dịch thậm chí chẳng buồn liếc mắt lấy một cái.

Cậu trai kia: ?

Một chén trà xanh hảo hạng vừa mới pha xong, hất thẳng ra ngoài mà đối phương lại không thèm tiếp chiêu?! Không đúng, phải nói là người kia căn bản chẳng thèm để cậu ta vào mắt!

Lý Tư Gia lên tiếng phá tan sự ngượng ngùng: "Đúng là trùng hợp quá…"

Thấy Thẩm Thư Dịch dường như không có ý định truy cứu, bầu không khí tại hiện trường cuối cùng cũng giãn ra đôi chút. Dù sao thì ngoài danh phận bạn trai của Lý Tư Gia, Thẩm Thư Dịch còn là cậu ba Thẩm của tập đoàn Anh Hoa. Ở cái đất Vân Cảng này, dù các tập đoàn tài chính có mọc lên như nấm thì Anh Hoa vẫn cứ là hàng đỉnh cấp hào môn thứ thiệt. Đám thiếu gia ngồi đây, nhà ai mà chẳng muốn bấu víu vào nhà họ Thẩm để một bước lên mây.

Thế nhưng, đời không thiếu kẻ không làm mà vẫn muốn có ăn, thích xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn.

Một kẻ hóng hớt thấy Lý Tư Gia định dàn xếp ổn thỏa bằng cách gói lại món quà của Thẩm Thư Dịch, liền lập tức thêm dầu vào lửa: "Đừng mà Alex! Tiện có cả cậu ba Thẩm và Rene ở đây, hai người cùng tặng một mẫu đồng hồ, ông không định nói gì sao? Ví dụ như ông thích cái nào hơn chẳng hạn."

Tên này vừa dứt lời, người bạn ngồi cạnh đã vội giật gấu áo: "Mày điên rồi à! Cái gì cũng dám phun ra, ngậm miệng lại ngay!"

Tên hóng hớt kia đã ngà ngà say, rõ ràng là đang trong trạng thái hưng phấn: "Đùa chút thôi mà, Alex chắc không đến mức không biết đùa đấy nhở?"

Lý Tư Gia muốn lật bàn ngay tại chỗ, nhưng những công tử có mặt ở đây đều là hạng có máu mặt ở Vân Cảng. Nhà hắn ta dù ở Bắc Mỹ có thế lực đến đâu thì đây cũng là địa bàn của Hong Kong, Lý Tư Gia không muốn rước thêm rắc rối nên gượng cười: "Sao có thể chứ."

Tên hóng hớt kia lại bồi thêm: "Nhưng mà tôi cũng thấy lạ thật nha. Cứ cho là tặng trùng mẫu đồng hồ đi, nhưng cái kích cỡ dây đeo này phải chạm vào tay rồi mới biết rõ chứ nhỉ? Cậu ba Thẩm là bạn trai Alex thì không nói, vậy còn Rene, sao cậu cũng rành thế?"

Gã vừa dứt lời, cả đám trong phòng bắt đầu nhảy số. Đúng thật, tặng đồng hồ ngoài việc phải biết cỡ cổ tay chính chủ ra, quan trọng hơn là phải nắm rõ sở thích, gu thẩm mỹ của người ta. Trừ khi có mối quan hệ cực kỳ thân mật, bằng không người bình thường đi tặng quà khó mà đụng hàng đến mức y xì đúc thế này được.

Thẩm Thư Dịch biết kích cỡ của Lý Tư Gia là do chính cái gã ba hoa này tự khai trên WeChat.

Vậy Rene làm sao mà biết? Ánh mắt dò xét của Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng chịu dừng lại trên người cậu trai ngồi cạnh Lý Tư Gia.

Sắc mặt Rene hết trắng rồi lại xanh: "Tôi… tôi chỉ đoán bừa một kích cỡ thôi, không ngờ lại trúng phóc như vậy."

Lục Chi Vi nhấp một ngụm Whisky, thong thả bồi thêm: "Ý cậu là cậu đoán mò một cái cỡ tay mà dám xuống tiền đặt ngay một chiếc đồng hồ cả mấy triệu tệ á?" Lục Chi Vi tỏ vẻ tò mò: "Rene này, tôi nhớ cậu vẫn đang đi học mà, tiền học phí còn do ba mẹ Alex tài trợ, thế cậu đào đâu ra lắm tiền thế để mua quà sinh nhật khủng vậy cho Alex?"

Bầu không khí trong phòng bỗng chốc trở nên vi diệu vô cùng. Ngoại trừ tiếng nhạc Heavy Metal dập thình thịch khắp phòng bao, gần như không một ai dám ho he nửa lời.

Rene không thể ngờ việc tặng một chiếc đồng hồ lại kéo theo lắm rắc rối đến thế. Cậu ta cắn môi, trong lòng dâng lên từng đợt uất ức: "Tôi… tôi…"

Rene dứt khoát giật lại chiếc đồng hồ mình vừa tặng, cụp mi mắt đầy vẻ tội nghiệp: "Xin lỗi, tôi thực sự không biết món quà tùy tiện của mình lại khiến mọi người không vui đến mức này."

Mọi người: ? Ai không vui? Tụi này chỉ tò mò hỏi thăm tí thôi mà.

Rene thừa hiểu, đám công tử bột ở đây đều là dân bản địa Hong Kong chơi thân với Thẩm Thư Dịch, bọn họ ngứa mắt cậu ta cũng là chuyện thường tình. Rene nhìn Lý Tư Gia, nhỏ giọng nói: "Anh Tư Gia, em xin lỗi, em chỉ muốn tổ chức một sinh nhật thật trọn vẹn cho anh thôi. Nếu mọi người đã không chào đón em, vậy em đi là được chứ gì."

Nói xong, Rene đứng dậy định bỏ đi. Lý Tư Gia có chút cuống quýt, vội nắm lấy tay cậu ta. Hắn ta chẳng hiểu tại sao mọi chuyện đang yên đang lành lại thành ra nông nỗi này.

Hắn ta quay sang nhìn Thẩm Thư Dịch, cuối cùng không nhịn được nổi hỏa: "Thư Dịch, Rene chỉ vô tình tặng quà trùng với em thôi. Anh biết em trọng sĩ diện, nhưng nhất thiết phải làm người ta mất mặt đến mức này mới chịu sao?"

Thẩm Thư Dịch nãy giờ vẫn đang hào hứng xem kịch hay: ………………….?

…Hả?

Cái đống lửa này bén sang người cậu từ lúc nào thế? Không đúng, đây rõ ràng là có kẻ vừa cầm đuốc ném thẳng vào đầu cậu một cách vô lý đùng đùng.

Thẩm Thư Dịch ngơ ngác hỏi lại: "Nãy giờ tôi có nói câu nào không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!