Chương 16: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cái dấu chấm hỏi của Thẩm Thư Dịch không chỉ hiện lên trên đỉnh đầu mà còn được gửi thẳng vào máy của Lý Tư Gia.

[?]

Lý Tư Gia không ngờ Thẩm Thư Dịch lại đang xem WeChat vào lúc này, bèn trả lời một câu chẳng mấy ăn nhập: [Cục cưng ơi, cuối cùng em cũng chịu để ý đến anh rồi (mặt cười ra nước mắt)]

Thẩm Thư Dịch đôi khi không thể chịu nổi mấy cái icon mà Lý Tư Gia dùng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dù sao cũng là bạn trai mình nên cậu đành nhắm mắt cho qua.

[Anh vừa gửi ảnh gì mà phải thu hồi vậy?]

Lý Tư Gia: [Anh lỡ tay gửi nhầm thôi (cười khóc)]

Lý Tư Gia: [Cục cưng giờ đang ở đâu, có muốn anh qua đón không?]

Thẩm Thư Dịch bây giờ đang phiền não muốn chết. Cậu chẳng còn tâm trí đâu mà yêu đương thắm thiết với Lý Tư Gia, thấy hắn ta định qua đây liền đáp ngay: [Hôm nay tôi không rảnh.]

Lý Tư Gia thừa biết Thẩm Thư Dịch sẽ nói vậy. Cái cuộc tình này cứ đứt quãng được hơn một tháng trời, số lần cả hai trò chuyện chỉ đếm trên đầu ngón tay. Đừng nói đến chuyện lên giường, ngay cả cái tay của Thẩm Thư Dịch hắn ta cũng chưa được nắm cho tử tế.

Thẩm Thư Dịch lúc nào cũng bận, hết bận đi xem show, đi đấu giá lại bận bay đi du lịch khắp thế giới với đám bạn. Chỉ có chuyện yêu hắn ta là cậu không có thời gian thôi.

Lý Tư Gia nhìn tin nhắn trả lời thấy hơi bốc hỏa, nhưng vừa nhớ đến gương mặt đẹp đến mức gây họa của Thẩm Thư Dịch, hắn ta lại nén giận, phản hồi: [Được thôi.]

[Nhưng mà sao lúc nào em cũng bận rộn vậy (icon bịt mặt)]

[Thứ Tư tuần sau là sinh nhật anh, em không định vắng mặt luôn cả tiệc sinh nhật của anh đấy chứ?]

Thứ Tư tuần sau, Thẩm Thư Dịch đúng là không có việc gì thật. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc cậu phải đi dự tiệc sinh nhật của Lý Tư Gia.

Cả cái đất Vân Cảng này ai mà chẳng biết Thẩm Thư Dịch là người khó mời nhất?

Cậu định bụng từ chối ngay lập tức, nhưng mấy lời của Lục Chi Vi cứ lởn vởn trong đầu. Thẩm Thư Dịch do dự một lát, nghĩ bụng dù sao Lý Tư Gia cũng mang danh bạn trai, mình nên cho hắn ta chút đặc quyền so với người khác. Hơn nữa, hiếm khi hắn ta mới đón sinh nhật ở trong nước.

Thẩm Thư Dịch đắn đo hồi lâu rồi nhắn lại đầy vẻ miễn cưỡng: [Được rồi.]

Một tuần trôi qua nhanh như chớp.

Tuần này Thẩm Thư Dịch ở nhà không gây ra rắc rối gì, ngoan ngoãn đến mức Thẩm Luật cũng thấy khó tin. Anh liên tục gọi mấy cuộc điện thoại quan tâm khiến Thẩm Thư Dịch bực mình, thẳng tay cho anh trai vào danh sách đen luôn.

Hỏi tại sao cậu lại chịu nằm im ở nhà? Thẩm Luật là kẻ đầu têu mà dám bảo mình không có trách nhiệm gì sao? Nếu không phải anh khóa thẻ của cậu, thì giờ này cậu đã rủ hội bạn bay đi ăn chơi nhảy múa khắp thế giới rồi, việc gì phải ngồi không ở biệt thự vịnh Thiển Thủy cho mốc người ra?

Mỗi ngày không đi bơi vài vòng trong bể bơi hằng ôn thì cũng chỉ biết ra vườn cưỡi ngựa, chán đến tận cổ!

Hai ngày đầu cậu đã quậy tung cả cái nhà lên rồi, hai ngày sau Thẩm Thư Dịch bắt đầu chuyển sang hành hạ chú Lâm và mọi người.

Thực ra cũng không hẳn là hành hạ.

Chiều thứ Hai, Thẩm Thư Dịch bỗng dưng lo sốt vó về khoản nợ hai triệu tệ đang treo trên đầu với Triệu Duật Hành. Dạo này tuy Thẩm Luật không ép cưới, nhưng điều đó không có nghĩa là anh đã quên béng chuyện này. Cậu phải luôn cảnh giác cao độ, nhất định phải hủy bỏ hôn sự với Triệu Duật Hành trước khi Thẩm Luật ép hai đứa đi đăng ký kết hôn!

Hiện tại chẳng có cách nào kiếm tiền, mà ra ngoài tìm việc thì chắc chắn sẽ bị đám anh em phú nhị đại plastic cười cho thúi mặt. Thế là Thẩm Thư Dịch đành ngậm ngùi giúp việc cho chú Lâm và mọi người trong nhà để kiếm chút tiền tiêu vặt.

Cụ thể như sau:

Ngày 21 tháng 3, thứ Hai, trời nắng. Thẩm Thư Dịch giúp chú Lâm tỉa cành trong vườn, kiếm được 800 tệ tiền công.

Ngày 22 tháng 3, thứ Ba, trời âm u. Thẩm Thư Dịch giúp mẹ Lý rửa được 5 cái chén, kiếm được 200 tệ tiền công.

Ngày 23 tháng 3, thứ Tư, trời nắng. Thẩm Thư Dịch cố tình tự lái xe xuống siêu thị dưới chân núi vịnh Thiển Thủy mua rau, cướp luôn công ăn việc làm của tài xế Tiểu Lưu, kiếm được khoản lương 780 tệ vốn thuộc về anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!