Chương 11: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Triệu Duật Hành cảm thấy mình không hiểu nổi Thẩm Thư Dịch. Cả tình yêu lẫn hận thù của cậu đều đến rất đột ngột.

Triệu Duật Hành: […]

Triệu Duật Hành uyển chuyển nhắc nhở: [Có phải cậu gửi nhầm người rồi không?]

Thẩm Thư Dịch bá đạo: [Bớt nói nhảm đi!]

Thẩm Thư Dịch: [Mau gửi địa chỉ trường anh qua đây! (Nổi giận)]

Triệu Duật Hành: […] Dựa vào đâu mà cậu ta đòi là mình phải gửi chứ?

Triệu Duật Hành: [Số 19 phố Tích Phúc, Thâm Thủy Bộ, Cửu Long, khu Hồng Sơn, Vân Cảng…]

Chẳng qua là hắn không muốn bị vị đại thiếu gia này kiên trì làm phiền mãi thôi.

Thẩm Thư Dịch gửi lại một biểu tượng đeo kính râm, sau đó không còn tin nhắn nào nữa. Triệu Duật Hành liếc nhìn một cái rồi đặt điện thoại xuống, ngước mắt nhìn lên bảng đen.

Sáng nay hắn không có tiết nên đã ghé qua bệnh viện thăm ông nội. Buổi chiều hắn có hai môn chuyên ngành và một môn Vi tích phân. Việc này đối với Triệu Duật Hành không hề khó, hắn vốn có thành tích học tập xuất sắc từ nhỏ, những công thức sắp xếp phức tạp trên bảng đen, trong mắt hắn cũng chỉ là vài ký hiệu toán học đơn giản.  

—— Ít nhất là cho đến trước khi Thẩm Thư Dịch nhắn tin nói sẽ đến trường tìm hắn, chúng vẫn còn là những ký hiệu toán học đơn giản.

Trả lời tin nhắn của Thẩm Thư Dịch xong, ngước mắt lên lần nữa. Những công thức Vi tích phân trên bảng đen bỗng chốc trở nên khó hiểu lạ thường.

Triệu Duật Hành: … Người đàn ông này rốt cuộc là có độc gì vậy?

Không chỉ nhìn không hiểu, mà tâm trí hắn còn bắt đầu treo ngược cành cây. Triệu Duật Hành không nhịn được bắt đầu suy nghĩ, Thẩm Thư Dịch rảnh rỗi chạy đến tìm mình làm gì? Giữa hai người họ chỉ có mối quan hệ nợ nần đơn giản nhất, hắn đòi nợ, Thẩm Thư Dịch trả tiền. Đã thỏa thuận trả góp rồi thì không nên gặp mặt thường xuyên như thế này.

Vả lại, tại sao cậu lúc thì nhắn tin bảo ghét hắn, lúc sau lại nói yêu hắn? Người giàu đều nói chuyện kiểu này sao? Hay cậu chỉ nói những lời đó với mình hắn?

Triệu Duật Hành cảm thấy tính cách của Thẩm Thư Dịch còn khó nắm bắt hơn cả những công thức toán học hóc búa nhất thế giới.

Một lát sau, phía trên bục giảng, giáo sư đã bắt đầu giảng sang câu tiếp theo.

Triệu Duật Hành trích dẫn lại tin nhắn [Bây giờ tôi cực kỳ yêu anh luôn]mà Thẩm Thư Dịch đã gửi, thắc mắc hỏi lại.

[Ý cậu là sao?]

Thẩm Thư Dịch có lẽ đang nghịch điện thoại trên xe riêng nên phản hồi cực nhanh, gửi lại một dấu: [?]

Thẩm Thư Dịch: [??]

Thẩm Thư Dịch: [Anh có muốn xem thử tin nhắn này tôi gửi từ bao lâu rồi không?]

Triệu Duật Hành liếc nhìn thời gian, thành thật đáp: [Một tiếng trước.]

Thẩm Thư Dịch tức đến nỗi bật cười, gửi một đoạn tin nhắn thoại sang. Giọng nói truyền ra từ thiết bị điện tử so với vẻ kiêu kỳ hống hách thường ngày thì lúc này đã mềm mỏng hơn nhiều, nghe qua lại có chút dịu dàng.

Đúng là gặp ma rồi, thế mà lại có người cảm thấy Thẩm Thư Dịch dịu dàng.

Nếu chuyện này mà để đám chó săn của truyền thông Hong Kong biết được, chắc chắn họ sẽ đăng tin liệt Triệu Duật Hành vào hàng kỳ quan thứ chín của thế giới vì cái suy nghĩ kỳ quặc đó.

Chỉ tiếc là, lời lẽ của đại thiếu gia thì chẳng dịu dàng chút nào.

"Anh bị điên à? Sao anh không đợi một năm sau rồi hãy trả lời tin nhắn này luôn đi? Còn ý gì là ý gì nữa? Yêu anh yêu anh yêu anh, nghe không hiểu hả? Chẳng phải là nghĩa đen trên mặt chữ sao?"

Thẩm Thư Dịch mất kiên nhẫn lải nhải lặp lại vài lần. Chữ "yêu" nặng ký là thế, vậy mà cậu nói ra thật nhẹ tênh, lại còn ngọt ngào nũng nịu (đây hoàn toàn là định kiến và bộ lọc riêng của Triệu Duật Hành, chứ thực tế Thẩm Thư Dịch nói không hề nũng nịu).

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!